Chương 6: Đèn lồng.

Nhớ tới chuyện học sinh hai lớp đánh nhau vào sáng nay, đến bây giờ đầu của Diêu Thư Hàm vẫn còn chút đau. Đáng mừng là sự tình lắng xuống rất nhanh, phòng giáo vụ bên kia cũng không có người hỏi đến, chuyện này liền bị lắng xuống.

Mặt trời lặn, sắc trời càng ngày càng tối hơn, Diêu Thư Hàm cơm nước xong xuôi từ nhà ăn của giáo viên mang theo sách đã chuẩn bị cho Hàn Giang Tuyết đi mua Quan Đông Chử.

Ở cổng trường bị chặn lại bởi một đám học sinh, đám nhỏ giống như chim non chờ mớm (cho ăn), chúng ngóc cổ chờ lũ bạn học có giấy phép đồng ý ra khỏi trường của giáo viên sẽ mang về cho chúng chút đồ ăn vặt. Đại Hùng giơ dùi cui dọa bọn trẻ tránh khỏi cánh cổng, chiếc xe chạy ra chạy vào thì có phần chật chội, cho nên bọn chúng muốn nhân cơ hội mở cổng cho những chiếc xe này mà trốn ra.

Diêu Thư Hàm vô tình nhìn trong đám người phát hiện Vương Kiêu cùng Triệu Khải Kỳ.

Cô bước tới, từ phía sau vỗ vỗ vai Vương Kiêu.

"Làm gì đây?"

Vương Kiêu nhảy dựng, hắn xoay người nhìn thấy chủ nhiệm của mình liền thở ra một hơi,

"Chủ nhiệm, cô làm em sợ muốn chết!"

Triệu Khải khảy khảy mấy sợi tóc rối trên cái trán bóng dầu của mình, để lộ ra một mảng tiểu đậu đậu đỏ au.

"Chủ nhiệm, hai đứa tụi em ở đây tìm xem có cơ hội để trà trộn chui ra ngoài hay không."

Diêu Thư Hàm nhìn mấy tiểu đậu đậu của Triệu Khải Kỳ một chút liền dời đi tầm mắt, ngoắc ngoắc tay

"Cô mang tụi em ra ngoài."

"Yay! Chủ nhiệm cô thật tốt!"

"Biết cô tốt với tụi em thì phải cố gắng học tập đó." Diêu Thư Hàm đút tay vào túi áo rồi mang theo hai đứa nhỏ ra khỏi cổng trường.

"Dạ biết dạ biết, nhất định như vậy!"

Đại Hùng đứng ở đầu bên kia vung vung cây dùi cui, hắn thuận tay giơ cái còi trong tay trái lên.

"A a. Diêu lão sư, chỗ này mọi người chen chúc, cô cẩn thận một chút, đừng để bị đụng trúng!"

Một đám người nghe hắn nói liền nhìn sang, từng mái đầu từng mái đầu 'xù lông' quay sang nhìn Diêu Thư Hàm. Vương Kiêu cùng Triệu Khải Kỳ nhìn nhau, lộ ra nụ cười xấu xa không hề có ý tốt.

Diêu Thư Hàm xoa xoa hai bên thái dương, miễn cưỡng cười cười đối với Đại Hùng vẫy vẫy tay.

"Anh Hùng, anh thật bận rộn!"

"Chủ nhiệm, tụi em đã sớm nhìn ra, Đại Hùng thích cô nha~" Vương Kiêu cười gian xảo tiến tới trước mặt Diêu Thư Hàm, hai con ngươi vòng tới vòng lui.

"Hai đứa không đi coi chừng trễ giờ tiết tự học buổi tối đó!" Diêu Thư Hàm nhíu nhíu mày, trên mặt lộ ra vẻ nguy hiểm.

Triệu Khải Kỳ vội siết tay Vương Kiêu chạy về phía bên kia.

"Đi đây đi đây, cảm ơn chủ nhiệm!"

Khóe miệng của Diêu Thư Hàm giương lên, cười cười vung tay đi tìm Hàn Giang Tuyết.

----

Khí trời mát mẻ ăn Quan Đông Chử nóng hổi, cầm trên tay còn có thể làm ấm cho nên học sinh đến mua rất nhiều, chúng vây quanh chiếc xe nhỏ treo lồng đèn đỏ của Hàn Giang Tuyết thành tầng tầng lớp lớp, từ bên ngoài không thể nhìn thấy bóng dáng của đứa nhỏ này nữa.

Diêu Thư Hàm đứng đợi dưới mái hiên của siêu thị bên cạnh một khoảng thời gian rất lâu lũ học sinh mới mua xong, cô mang theo sách đi tới, Hàn Giang Tuyết vừa nhìn thấy cô liền bỏ que viên xuống, lau tay vào khăn lông, mỉm cười ngọt ngào.

"Chị Thư Hàm!"

"Sách này cho em." Thư Hàm đưa chiếc túi có in hình tháp Eiffel cho Hàn Giang Tuyết, chiếc túi này là lúc cô mua bao tay ở cửa hàng trước cổng trường được tặng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!