"Rất nhiều chuyện chị không phải là không biết, chỉ là giả vờ không biết. Chị không phải không động tâm, chỉ là sợ điều em muốn chị cấp không nổi."
Vậy... chú xong việc rồi ạ?" Diêu Thư Hàm hỏi.
Ba Thư khoát khoát tay "Buổi tối chú còn đi coi cửa hàng, bây giờ đi đưa cơm cho mẹ của A Nhan." ông quay đầu nói với Thư Nhan, "Con bồi tiểu Hàm trước rồi hả đi thăm mẹ."
Đưa cơm? MẹThư Nhan bận rộn công việc đến nổi không có thời gian ăn cơm còn phải người nhà đưa cơm sao? Không thể ăn ở bên ngoài? Diêu Thư Hàm có chút khó hiểu.
Thư Nhan nói:
"Không sao đâu ba, Thư Hàm cùng đi với con."
Ba Thư có chút bối rối:
"Tiểu Hàm người ta thật vất vả mới tới một lần liền đi theo con tới bệnh viện, chỗ đó không phải chỗ sạch sẽ không tốt lắm."
Diêu Thư Hàm vừa nghe đến bệnh viện liền biết mẹ Thư bị bệnh hơn nữa còn nằm viện, như vậy cô càng phải đi thăm, sớm biết thì ngoại trừ mua mỹ phẩm dưỡng da thì cô nên mua nhiều thuốc bổ hơn một chút. Bất quá càng không biết cụ thể là bệnh gì, chứng bệnh khác nhau thuốc bổ cũng khác nhau. Cũng không biết bệnh có nghiêm trọng không.
"Chú, con có mang theo chút quà, dì cũng có." Diêu Thư Hàm lấy ra 2 chai Mao Đài từ trong rương đặt lên bàn, "Một chút tâm ý vừa hay con cũng muốn mang cho dì. Chú ngàn vạn lần đừng khách khí với con."
"Aizz, tiểu Hàm con xem con, thực sự..." Ba Thư nhìn cô ánh mắt 'trách cứ', cũng không nói nhiều, người ta nghìn dặm xa xôi mang tới cũng không thể bảo người ta một tiểu cô nương mang về. Ba Thư nói "Được... được rồi, tiểu Hàm à dì của con nhìn thấy con khẳng định rất vui vẻ, tuy nói hai người già chúng ta mong ngóng A Nhan dẫn bạn trai về... bất quá có người bạn như con cùng A Nhan chúng ta cũng yên tâm."
"Ba, đồ ăn xong chưa mau chuẩn bị." Thư Nhan bước tới đẩy đẩy ba Thư ra cửa.
Ba Thư không lay chuyển được con gái, ông quay đầu còn muốn nói điều gì đó lại bị Thư Nhan đẩy đi, Diêu Thư Hàm hé miệng mỉm cười, đợi 2 cha con Thư Nhan ra ngoài rồi cô cúi đầu khẽ thở ra một hơi, xoa lòng bàn tay đầy mồ hôi.
Từ trong bếp truyền đến tiếng "ong ong" chuyển động của lò vi ba, Thư Nhan đẩy cửa đi tới, xử lý mấy sợi tóc tán loạn trên trán Thư Hàm:
"Thư Hàm, đừng suy nghĩ nhiều."
Kỳ thực Diêu Thư Hàm cũng không nghĩ gì nhiều, trước khi tới cô đã làm công tác tâm lý, trong 5 điểm chính là hảo hảo hiếu thuận với ba mẹ Thư, mặc kệ về sau 2 người có thể cùng một chỗ hay không, Diêu Thư hàm đều phải đem ba mẹ Thư Nhan xem như ba mẹ ruột mà chăm sóc. Diêu Thư Hàm cảm thấy mình có điểm ác, đem 2 tượng phật lớn nhà mình đắc tội xong bức ra đường, lại chạy đến chỗ ba mẹ người khác dâng hương....
Nhưng... có biện pháp nào đâu chứ? Thích thì thích rồi, yêu thì yêu rồi, lót cốc bêu danh cũng nhận rồi.
Không ngờ câu nói tiếp theo của Thư Nhan đem Diêu Thư Hàm hoảng sợ. Thư Nhan nói: "Trước tiên để ba mẹ hiểu được lòng tốt của em, sau đó chị tìm cơ hội theo họ nói rõ rồi chúng ta đi kết hôn."
"Thư Nhan chị nói cái gì đó!?" Diêu Thư Ham nhào tới che miệng Thư Nhan, có tật giật mình liếc nhìn cửa, ba Thư còn đang bận hâm nóng thức ăn không có ngó qua đây. Diêu thư hàm đi qua đóng cửa lại, kéo tay Thư Nhan: "em cảnh cáo chị, chị chớ làm loạn a."
Thư Nhan nắm chặt Diêu Thư Hàm, ngẩng đầu lên nói: "Thư Hàm, chị là nghiêm túc, chị muốn cưới em."
Diêu Thư Hàm nhìn Thư Nhan, cô thầm nghĩ người này sao lại đơn thuần như vậy, sao không chịu nghe lời người ta khuyên bảo. Không nói đến chuyện tình cảm của 2 người còn chưa xác định, coi như tình cảm sâu đậm đến mức không thể sâu hơn thì trước áp lực tình thân nó cũng chẳng khác gì một tờ giấy mỏng manh, làm sao chịu nổi giày vò. Cái loại giày vò này Diêu Thư Hàm đã trải qua cô không muốn Thư Nhan vì cô chịu khổ.
Càng không muốn sau này Thư Nhan vì cô mà chịu khổ rồi buộc phải ly khai cô.
Trước đây bị Thư Nhan cự tuyệt trước mặt mọi người nhục nhã đó Diêu Thư Hàm cảm thấy nó chẳng là gì, dù sao muốn một người tiếp nhận lời tỏ tình của một người cùng giới khó khăn biết bao. Cho nên mười mấy năm qua cô trải qua nỗi khổ này đến nổi khổ khác nhưng chưa bao giờ trách cứ qua Thư Nhan nửa phần.
Thế nhưng nếu một ngày kia Thư Nhan sẽ rời cô đi, Diêu Thư Hàm không biết mình có thể chấp nhận được nổi đau đó hay không
-- bởi vì không sợ lần nữa mất đi, chỉ sợ đã từng sở hữu.
"Em không vui vậy... em cưới chị cũng được, chị làm vợ em." Thư Nhan cho rằng Diêu Thư Hàm không vui gả cho cô cô liền thay đổi thuyết pháp.
Diêu Thư Hàm lắc đầu:
"Em không phải có ý đó."
Thư Nhan nói "Vậy cũng đừng nghĩ những thứ khác." ôm lấy Diêu Thư Hàm, xoa xoa đầu người yêu "Con tim của em giữ vài chục năm rồi thời gian sau này hãy để chị giúp em giữ nó nha!"
"Em..." Diêu Thư Hàm há miệng muốn nói nhưng Thư Nhan đã đem cô ôm vào lòng, khẽ vỗ vỗ lên lưng cô. Diêu Thư Hàm mặt chôn trước ngực Thư Nhan, cạ cạ, lời nói bên miệng lại nuốt trở vào. Một lát sau, Diêu Thư Hàm giơ tay đặt lên ngực phải của Thư Nhan, cười hì hì, "Hình như lớn hơn em."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!