Chương 43: Đặt vé.

Dành cho @gunsou dễ thương,  chúc em năm nay sẽ đậu vào ngôi trường em thích. Cố lên nhé! 

Chị muốn về nhà một chuyến, dẫn em ra mắt ba mẹ." 

Diêu Thư Hàm ôm chú mèo Xiêm, nằm bên mông là chú mèo Ragroll , còn có hai tiểu tử ở dưới chân khóc lóc om sòm. Bên trong tiệm cafe mèo còn lác đác vài cái ghế dài, đa phần đều an tĩnh uống cafe xem tạp chí, lũ mèo không muốn tìm họ chơi. Dùng lời Diêu Thư Hàm mà nói chính là nuôi mèo trên người cũng có 'mùi mèo', mèo tự nhiên nguyện ý thân cận hơn, hơn nữa cô là khách quen ở đây, lũ mèo ở đây đều biết cùng cô chơi sẽ không hề chán.

Thư Nhan đã từng đi qua các tiệm cafe nhưng cái kiểu 'văn nghệ' mới mẻ giống như thế này vẫn là lần đầu tiên Thư Nhan được trải nghiệm. Thật thú vị và hiếm thấy. Thư Nhan đối với những thứ mới mẽ đều rất hứng thú, nuôi mèo trong tiệm cafe cô cảm thấy rất thú vị hơn nữa cục cưng nhà cô còn thích nơi này nữa. Đáng lẽ Thư Nhan sẽ rất vui vì hai người hẹn hò cùng nhau nhưng chủ tiệm này làm Thư Nhan rất không vui!

Trải qua giáo dục của học tỷ Lan Hề cùng với một ít tu luyện gần đây, Thư Nhan cũng hiểu rõ được chút ít 'con đường' tiếp cận Diêu Thư Hàm. Trong đó quan trọng nhất là làm việc không nên quá trực tiếp lộ liễu, có đôi khi cần dùng chút chiến thuật quanh co.

"Thư Hàm, em đói không?" Thư Nhan hỏi. Cô dùng ngón tay chọt tên mèo mập mập nằm giữa cô và Diêu Thư Hàm, tên mèo run rẩy cựa mình, xoay đầu trừng ai kia.

Diêu Thư Hàm thấy Bánh Kem bị hoảng sợ, cô vuốt vuốt lông nó:

"Ừm, không đói lắm. Chị còn muốn ăn gì không? Chị Tình làm bánh kem rất ngon."

Thư Nhan nhíu nhíu mày, Chị Tình? Người nào chứ, gọi buồn nôn như vậy.

"... Chị đi xem thử, thuận tiện giúp em hối thúc người ta." Thư Nhan đứng dậy.

Diêu Thư Hàm đem bản thực đơn điện tử cho ai kia:

"Cái này là thực đơn, chị xem cái này là được."

"Chị..." Thư Nhan sờ mũi, "Muốn khảo sát hiện trường một chút." cô vén bức màn bên ngoài chiếc ghế dài đi về phía quầy bar.

Diêu Thư Hàm cho rằng Thư Nhan cảm thấy hứng thú với phương pháp làm bánh kem, muốn tham quan một chút phòng bếp nên cũng không quan tâm ai kia nữa.

Đi tới trước quầy bar, Thư Nhan nhìn thấy trên quầy bar một hàng cây tiên nhân chưởng, sát vách tường có một chậu cá lớn, bơi bên trong là một chú cá mập mạp đỏ âu, một tên mèo xám tro đang dán mình lên thành hồ cá, thỉnh thoảng cào cấu vách thủy tinh. Phía sau quầy bar là một đài nước và rãnh nước, xa hơn bên trong là phòng làm việc. Cô nhìn nhìn người con gái tóc ngắn ở bên trong đang làm việc, cô ấy đang quan sát thời gian của lò nướng.

Thư Nhan chạy vào, gõ nhẹ cửa phòng làm việc, cô gái tóc ngắn quay đầu lại nhìn cô, bước tới mở rộng cửa.

"Sắp được rồi, chờ thêm chút nữa thôi." cô gái tóc ngắn cười nói, lại nhìn Thư Nhan, "Em là bạn của Thư Hàm? Rất hiếm thấy nha, em ấy chưa từng dẫn ai đến đây."

Thư Nhan bắt được trọng điểm trong lời nói của người kia 'Diêu Thư Hàm chung quy đều một mình', trong lòng gấp gáp, hỏi:

"Chị và em ấy quen lắm sao?"

"Không quá quen thuộc, em ấy chỉ là khách quen thôi, rất thích mèo, bản thân em ấy cũng nuôi một tên, gọi là Dưa Chua." cô gái tóc ngắn nói.

"Em biết." Thư Nhan cắt lời, "Em nghe em ấy gọi chị là chị Tình? Hai người quan hệ tốt lắm à?"

Cô gái tóc ngắn hơi nhíu nhíu mày nhưng rất nhanh liền giãn ra:

"Chị gọi là Hứa Tình, lớn hơn em ấy vài tuổi, rất nhiều khách đều gọi là chị Tình. Nếu em muốn cũng có thể gọi vậy."

Người ta mới không thèm. Thư Nhan nói:

"Thư Hàm nói chị làm bánh kem ăn rất là ngon."

Hứa Tình nở nụ cười:

"Nào có ngon như vậy, nếu nói ngon thì chính là do chị dụng tâm làm thôi, cảm thấy ngon là do em ấy cảm nhận được chị đối với thức ăn có sự tôn trọng."

Thư Nhan bĩu môi, lúc này mới chú ý khuyên tai của Hứa Tình, cô chỉ chỉ:

"Cái kia... rất đau."

Lò nướng phát ra tiếng đinh, ánh mắt Hứa Tình lóe lên, cô xoay người lấy một chiếc bao tay dày mang vào, cô kéo khay ra lấy đĩa bánh bông lan ra đặt lên bàn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!