Được sự giúp đỡ của Dương Dương dễ thương :")
cô Diêu Thư Hàm cô tất nhiên muốn đem Thư Nhan dưỡng thành thái hậu!.."
Tháng 6 trời không tính là quá nóng. Thời tiết không nóng nhưng lòng người lại nóng a! Bên ngoài bức tường lòng các phụ huynh đang sôi sục.
Đã có vài đứa trẻ đeo túi sách từ giáo lầu xuất hiện, bên ngoài cửa trường Trung học Ngoại ngữ nhất thời bùng nổ:
"A, ra rồi ra rồi!"
"Cuối cùng cũng kết thúc! Bảo bối của tôi!"
Hơn 10 năm học hành gian khổ chỉ chờ đợi cái khoảnh khắc kết thúc sau kỳ thi tốt nghiệp này. Bọn trẻ hài lòng gia trưởng càng kích động hơn, chỉ hi vọng bọn chúng đừng quên thi xong chờ công bố kết quả đó mới chính là đoạn thời gian dằn vặt người nhất.
Diêu Thư Hàm đặc biệt nghỉ nửa ngày để đón Ngô Quân Trạch, nhìn thấy nụ cười nhẹ nhõm bước ra của Ngô Quân Trạch, vẻ mặt rạng rỡ như ánh mặt trời. Cô đưa chai nước suối cho hắn:
"Xem ra thi cũng không tệ."
"Dạ... cũng tàm tạm." Ngô Quân Trạch sờ sờ mặt.
"Chính mình cảm thấy không tệ là được."
Ngô Quân Trạch lắc đầu nói:
"Em cảm thấy khoảng thời gian này rốt cuộc cũng đã qua, cũng coi như cho em còn có cho những người quan tâm em một cái công đạo."
Diêu Thư Hàm cười nhìn hắn, "Ừm." kỳ thực cô biết, tốt nghiệp lên đại học là ý nghĩa cho một khởi đầu hoàn toàn mới. Hắn có nhiều tự do hơn để phát triển và khám phá bản thân, theo đuổi cũng như thực hiện cuộc sống mà mình mong muốn, nhưng cùng lúc đó hắn phải gánh trên vai trách nhiệm nặng nề hơn.
"Đó không phải là điều tốt sao?" Diêu Thư Hàm nói với hắn.
Ngô Quân trạch cũng nhìn cô, nở nụ cười sáng lạn :
"Dạ."
Thi tốt nghiệp xong lũ học trò hoàn toàn được giải phóng, nhiều lão sư dạy lớp 12 đã mua xong vé máy bay, có con thì dẫn theo con du lịch, không có con thì hợp thành đội bung lụa, bị đè nén trọn một năm thật vất vả mới buông được, bọn họ nhất định phải khao bản thân mình gấp bội.
Trường trung học Anh Tài.
Trong phòng làm việc, Thư Nhan nhìn chằm chằm lầu Nam giáo học, giơ chiếc ly trong tay lên không trung, tưởng tượng đó là một chén rượu, có thể nhất túy giải thiên sầu.
"A, lại một mùa thu hoạch nữa trôi qua. Chậc chậc, mọi người đều đã thu hoạch xong một mùa lúa mì." Thư Nhan chậc lưỡi nói.
Lão Lưu vừa nghe liền cười vui vẻ:
"Tiểu Thư à, tôi thường nghe người ta so sánh người thầy với việc đưa đò, từng chuyến từng chuyến, ai như cô đem đem lũ học trò so với lúa mì, lần đầu tôi mới nghe đó."
Thư Nhan giơ tay bộ dạng giống giơ đao chặt sắt, vung qua vung lại:
"Giống như thu hoạch lúa mì, một năm gieo trồng, một năm nảy mầm lại một năm cắt sau đó lại tiếp tục một vụ mùa mới.*"
*Vào mùa đông lúa mì ở trạng thái ngủ đông dưới tuyết, nhưng thông thường nó cần khoảng 110 tới 130 ngày từ khi gieo trồng tới khi thu hoạch, phụ thuộc vào khí hậu, giống và các điều kiện về đất canh tác.
"Sắp rồi" Lão Lưu phun ra một vòng khói trắng, "Đừng hâm mộ bọn họ nữa, cuộc thi kết thúc chúng ta cũng nghỉ thôi."
Thi tốt nghiệp hơn 10 ngày tháng 6, cuối tháng 6 lớp 10 cũng vào cuối kỳ. Lớp 10, 11, 12 dạy đám trẻ này tới tốt nghiệp, vừa tròn 3 năm. Thư Nhan ngẩng đầu uống một hớp nước, 3 năm... cũng là kỳ hẹn của cô và Diêu Thư Hàm. Nhưng sau đó thì sao? Cô không chắc mình còn ở Anh Tài tiếp tục dạy học hay không. Cô vốn dạy ở trường Thất Trung tại C thị bởi vì đắc tội với lãnh đạo mới bị điều đến L thị.
Chủ nhiệm của Thư Nhan rất coi trọng cô cho nên nói cô trước tiên đến Anh Tài ngây người mấy năm để lãnh đạo bớt giận thì điều cô trở về.
Nếu là trước đây, Thư Nhan rất mong ngóng trở về C thị nhanh nhất có thể, dù sao C thị cũng chỉ là thành phố tỉnh lẻ mà thôi, điều kiện này nọ tất nhiên không thể so với L thị, công tác có khổ cực cũng không sao, quan trọng là thu nhập cao, có thể kiếm đủ tiền thuốc men cho mẹ cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!