"Diêu lão sư, tôi muốn ăn cái này." Thư Nhan nhìn chằm chằm mấy viên tròn tròn một nửa ngâm mình trong những ô vuông chứa nước canh khác nhau, rau dưa cùng với khối đậu hủ, cô đưa tay đâm đâm que gỗ lộ ra bên ngoài, đáng thương nhìn về phía Diêu Thư Hàm, đôi mắt hồ ly long lanh nước, giống như ai khi dễ cô vậy.
"Muốn ăn thì tự mình mua!" Diêu Thư Hàm không nhịn được nói, tối nay người này không phải có tiết tự học sao, sao lằng nhằng như thế, không sợ trễ giờ lên lớp sao?
Hàn Giang Tuyết cười hì hì nói, "Chị là bạn của chị Thư Hàm? Chị Thư Hàm thường đến chỗ em mua lắm, Quan Đông Chử nhà em làm ăn rất ngon, chị cũng thử một chút đi?"
Tinh thần của Thư Nhan lập tức tỉnh táo, "A? Em nói cô ấy thường đến mua? Tôi cũng muốn phần giống cô ấy."
"Được. Tổng cộng năm đồng, có cần cay không?"
"Không. Chị không muốn nước dùng cay, đừng cho thêm ớt nha!" Thư Nhan nghĩ một chút rồi nói.
"A, chị Thư Hàm cũng nói như vậy." Hàn Giang Tuyết cười nói.
Thư Nhan nhíu mày, ánh mắt rơi vào người Diêu Thư Hàm đang ở bên cạnh nhìn đường phố căn bản không hề nhìn sang bên này, "Ha, thật không..."
Cô theo thói quen nheo mắt lại, cực kỳ giống hồ ly gian xảo, không biết trong bụng đang tính toán âm mưu quỷ kế gì.
"Xong rồi, của chị đây."
"Nè, em gái!" Thư Nhan nhoài người lên cạnh chiếc xe đẩy, khóe miệng vẽ một đường, nháy mắt phải "Chị nhờ em giúp một chuyện."
"Hả?" Hàn Giang Tuyết nghi hoặc há to miệng.
-------------
Diêu Thư Hàm theo Thư Nhan đến khách sạn, quẹt thẻ vào cửa, vừa bước vào Diêu Thư Hàm liền cảm thấy dưới chân giẫm phải cái gì đó, cúi đầu nhìn thì ra là hai tấm card cứng.
Thư Nhan đi vào kéo rèm cửa sổ ra, bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Diêu Thư Hàm ngồi xổm xuống nhặt hai tấm card, bệnh yêu thích sạch sẽ trong cô bắt đầu quấy phá.
Tên Thư Nhan này từ lúc nào không chú ý tới vệ sinh vậy chứ, rác rưởi vứt khắp nơi.
Chờ đến khi cô nhìn rõ nội dung trên tấm card, mặt cô lập tức đỏ lên, tay nắm tờ giấy khẽ run, thình thịch thình thịch bước tới trước mặt Thư Nhan, "Thư Nhan, đây là cái gì?"
"Hả?" Thư Nhan tay còn đặt trong va li, cô ngẩng đầu nhìn hình một đám
-con
-gái
-thoát-y
-hương
-diễm trong tấm card, lại bình tĩnh cúi đầu tiếp tục thu dọn đồ đạc .
"Của quán rượu phục vụ a."
Ta khinh, người này nói thật bình tĩnh.
Không phải là cô hò hét muốn cái loại phục vụ này à?
Diêu Thư Hàm tức giận, chỉ vào tấm card, tức giận nói:
"Thứ này, cô vẫn muốn giữ lại??"
Thư Nhan mặt cũng không sắc đổi tiếp tục xếp quần áo gọn gàng bỏ vào va li, rồi lại đè đè chúng cho bằng lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!