Lần đầu tiên, Diêu Thư Hàm cảm thấy sinh vật đáng yêu như Pikachu lại cực kỳ đáng ăn đòn như vậy, nhìn chiếc ốp lưng điện thoại Pikachu màu vàng rực kia không ngừng đung đưa, Diêu Thư Hàm cảm thấy có một câu nói rất đúng: có nhiều kiểu đồ thì sẽ có nhiều kiểu người muốn sở hữu. (Đồ vật loại gì thì sẽ có chủ nhân loại đó.)
Đôi lông mày được cắt tỉa gọn gàng của Diêu Thư Hàm nhướng lên một cái.
"Buổi chiều người gửi tin nhắn thuê phòng cho tôi chính là cô?
Bé ngoan Thư Nhan gật đầu.
"Ừm ừm."
Diêu Thư Hàm thật sự muốn một tát đem người kia đánh dính lên tường muốn kéo xuống cũng không được, trong lòng âm thầm cười, Thư Nhan à, cô cảm thấy với cách 'ăn ở' của cô 12 năm trước cộng với bây giờ thì tôi sẽ cho cô thuê phòng sao? A, nói cho cô biết, không có cửa đâu!
"Xin lỗi Thư lão sư, đối tượng tôi ghi trên quảng cáo cho thuê chỉ giới hạn là học sinh." Diêu Thư Hàm quay lại nhìn Thư Nhan hé miệng nở nụ cười, đôi mắt lá liễu tràn đầy ý cười, đôi gò má trắng hồng giống như đóa hạnh hoa mềm mại trong mưa xuân, cả người toát lên cái hương vị cổ điển thanh lịch và tươi tắn, nếu để cho các nam lão sư trong trường nhìn thấy, chỉ sợ là "Vô số anh hùng tranh nhau khom lưng".
Thư Nhan hơi ngẩn ra, cố gắng tranh luận.
"Diêu lão sư, cô không thể nói như vậy, phòng của cô cho học sinh thuê cũng là thuê, cho tôi thuê thì cũng là thuê, đều đóng tiền phòng như nhau, tôi cũng đâu có bảo cô cho nợ."
"..." Diêu Thư Hàm há miệng nhưng chẳng thốt nên lời.
Thư Nhan bước đến gần Thư Hàm nháy mắt mấy cái, nhỏ giọng :
"Vả lại tôi so với học sinh càng thích hợp với cô hơn."
Cô nói cái gì?!
Diêu Thư Hàm bỗng ngẩng đầu lên, trừng mắt nhìn người kia, đôi con ngươi đen kịt nổi lên hai đóm lửa nhỏ.
"Cô nói cái gì?"
Thư Nhan nhún vai không cho là đúng, cô lui về phía sau một bước.
"Tôi so với học sinh thích hợp hơn nha, cô nói xem, học sinh không hiểu chuyện ở cùng cô không chừng chọc cô tức giận, vả lại ngộ nhỡ học sinh kia phẩm hạnh không tốt thì biết làm sao? Còn nữa, học sinh nhiều nhất chỉ có thể ở với cô hai năm rưỡi là tốt nghiệp, đến lúc đó cô phải tìm khách thuê mới, nhưng tôi thì không giống nha, tôi cũng là lão sư, dạy cùng khối với cô, là khách hàng ổn định của cô, còn có thể cùng cô trao đổi một chút..."
Nói đến đây đôi lông mày của Thư Nhan nhích lại gần nhau, cô hướng tới lỗ tai của Thư Hàm thổi một hơi.
"... Kinh nghiệm dạy học."
Đôi giày cao gót của Diêu Thư Hàm giẫm trên mặt đất một cái, 'Phụt' tiếng đèn trên lầu 1 bật sáng lên.
Cô cười lạnh, nói.
"Xin lỗi Thư lão sư, chuyên ngành của tôi là ngữ văn còn cô chính là toán, tôi nghĩ giữa hai chúng ta không có gì để trao đổi."
Cọt kẹt, cửa phòng 1-1 mở ra, một ông cụ mang mắt kính gọng vàng bước ra.
Ông đẩy đẩy cặp kính nhìn hai người ngốc ngốc đang đứng bên cạnh cổng ra vào kia, lại quét mắt nhìn con mèo nhỏ dưới chân hai người, đúng lúc này chú mèo nhỏ 'meo' một tiếng nghiêng cổ tiếp tục nhìn Thư Nhan cùng Diêu Thư Hàm vẫn còn đang giằng co.
"E hèm, tiểu Diêu à, sao lại đứng bên ngoài mà không chịu đi lên?" Lỗ Chi Hành chậm rãi bước ra đồng thời nói với Diêu Thư Hàm, dư quang khẽ liếc Thư Nhan một chút, cảm thấy gương mặt này có chút lạ, hình như chưa từng gặp qua.
Lỗ Chi Hành là ngữ văn lão sư nồng cốt của trường Anh Tài, trình độ của ông đối với cổ văn rất cao thâm, ông còn là lão sư nồng cốt cấp tỉnh, cùng nghiên cứu về mảng quốc văn, ông đặc biệt yêu thích Diêu Thư Hàm, ông cũng là người đầu tiên khen Diêu Thư Hàm là 'Quốc học tài nữ'.
Diêu Thư Hàm a một tiếng vội vàng chào hỏi Lỗ lão tiên sinh.
"Bác Lỗ, chào buổi tối, vị này là Thư lão sư là người mới đến, bọn cháu đang nói chuyện."
Lỗ Chi Hành nghe Diêu Thư Hàm nói xong, gật đầu, đẩy cặp kính ở sóng mũi lên đánh giá Thư Nhan.
Thư Nhan híp đôi mắt hồ ly, cười hì hì chào hỏi Lỗ Chi Hành.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!