Dành cho Bảo Bình
"Chị nói, thích một người, sẽ nói ra, nào sợ một lần thất bại, chỉ cần còn có thể, sẽ không để bụng chuyện thất bại một lần nữa."
Thư Nhan đi trên đường, nhìn thấy một con mèo trắng nhỏ rất quen thuộc, lông bị bẩn đen, cô bước tới ôm Dưa Chua, vỗ đầu nó:
"Cho mi dám chạy ra ngoài, chủ nhân mi sẽ tức giận, đến lúc đó ta cũng không thể cứu mi đâu."
Dưa Chua đạp đạp chân sau, giơ móng vuốt muốn cào Thư Nhan nhưng bị Thư Nhan tránh được.
"Tôi đã về." Thư Nhan mở cửa, không kịp chờ mà liền vào nhà, hai chân cọ nhau đem giày cởi ra rồi hướng vào phòng, muốn nhanh chóng hỏi Diêu Thư Hàm về chuyện chocolate.
Nghe tiếng của Thư Nhan, Diêu Thư Hàm ngẩng đầu, chân đèn đặt dưới đất phát ra ánh sáng màu cam ấm áp lên sofa, nhẹ nhàng rơi lên đường cong nhu hòa trên khuôn mặt của Diêu Thư Hàm, sống mũi đỡ một cặp kính đen, khuôn mặt trắng nõn vẽ ra một bóng mờ, đối lập càng lộ ra vẻ rực rỡ, tóc dài mềm mại lẳng lặng rũ xuống bên cổ.
Hô hấp của Thư Nhan dồn dập, cô hít một hơi, nhìn Thư Hàm.
"Cô đeo kính nữa à." Chỉ cần Diêu Thư Hàm đeo kính sẽ gợi lên đoạn kí ức đã từng quên của Thư Nhan, làm cho cô nhớ tới một ngày mùa hạ nắng rực rỡ, dưới thảm cỏ xanh xanh, một bức thư tình, một câu "Em thích chị.".
Diêu Thư Hàm ừ một tiếng, tiện tay gỡ kính xuống, cũng đóng sách lại đặt lên cái bàn nhỏ:
"Trở về rồi à, cô trước ngồi xuống, tôi có cái này cho cô."
Thư Nhan hơi ngẩn ra, có cái gì cho cho cô chứ, Hửm? Hửm hửm?
Tặng cô cái gì chứ?
Thư Nhan ngơ ngác ngồi trên ghế sofa, đầu óc có chút choáng váng, ngón tay nắm lại mở ra, tim đạp có chút nhanh, thình thịch thình thịch, cảm giác không quá thoải mái, hô hấp nhanh hơn so với bình thường, cảm thấy không được tự nhiên. A, sao có chút nóng? Thư Nhan sờ sờ gò má, có hơi nóng....
Xảy ra chuyện gì vậy, cho tới bây giờ Thư Nhan vẫn chưa gặp qua loại tình huống này.
Thư Nhan có chút loạn.
Lúc này, Diêu Thư Hàm từ trong tủ lạnh lấy ra một cái hộp nhỏ, đưa tới trước mặt Thư Nhan, Thư Nhan vỗ vỗ mặt mình sau đó nhìn, là một cái hộp màu đỏ hình trái tim, so với cái mà ngày đó cô lấy từ bàn làm việc của Diêu Thư Hàm còn lớn hơn.
A, Diêu Thư Hàm nháy mắt mấy cái, nuốt ngụm nước bọt:
"Cô đây là..."
Diêu Thư Hàm ôn nhu cười, trong mắt lóe sáng, cắn môi:
"Ừ, tặng cho cô, mở ra xem đi."
"Được..." Thư Nhan dùng đôi tay khám phá, có chút run, ôm hộp loay hoay nữa ngày dĩ nhiên không mở ra được, cô giương mắt nhìn Diêu Thư Hàm, Diêu Thư Hàm chỉ yên lặng nhìn người kia, trên mặt mang theo nụ cười ôn nhu, đôi mắt lá liễu chất chứa ẩn tình, giống như liếc mắt đưa tình, Thư Nhan ngượng ngùng cười cười, cúi đầu tiếp tục mở hộp, thực sự là kỳ quái, sao lại mở không ra!
Thư Nhan hít sâu, lau mồ hôi trong lòng bàn tay lên quần, thổi thổi, tay trái giữ đáy hộp, tay phải nắm nắp hộp dùng sức cạy tách, cuối cùng cũng đem cái hộp mở ra.
Liếc mắt nhìn trong hộp, bên trong trái tim màu đỏ chứa đầy các ký hiệu số học sắp theo hàng chỉnh tề, trên mỗi một ký hiệu còn có một hạt đường tạo thành biểu cảm của một con pikachu nhỏ, chu mỏ, trợn mắt, khóc rống, cười to... từng cái đều được làm nghiêm túc, từng cái đều trút đầy cảm tình trĩu nặng của một người đối với một người.
Thư Nhan chợt cảm thấy cổ họng có chút co rút, khàn khàn giống như bị lửa cháy đốt cháy, mũi lên men, viền mắt phát nhiệt, tuyến lệ không chịu được sự tiết ra của dịch thể mặn chát, cô phải ngửa đầu lên, mất khí lực rất lớn cô mới có thể đem nước mắt tích tụ ở khóe mắt nghẹn trở về, há miệng thở từng ngụm khí, rất muốn kêu tên Diêu Thư Hàm, nhưng không một âm thanh nào có thể phát ra.
"Thư Nhan, lễ Tình nhân vui vẻ."
Nghe tiếng, Thư Nhan chậm rãi cúi đầu, nhìn về hướng Diêu Thư Hàm, Diêu Thư Hàm giống như biết ma thuật từ trong bình hoa trên bàn rút ra một cành hoa hồng vàng, đưa tới trước mặt Thư Nhan, khóe môi nhếch lên, nụ cười nhàn nhạt.
Con ngươi Thư Nhan buồn bã, cô không nhận lấy, chỉ chăm chăm nhìn Thư Hàm, hỏi:
"Vì sao không phải màu đỏ?"
Diêu Thư Hàm nhún nhún vai:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!