"Cúi xuống!"
Bên tai Trần Minh vang lên tiếng Yuri hét lớn, hắn không kịp nghĩ nhiều vội vã làm theo cả người cúi gập xuống.
"Đoàng...!"
Nòng súng L42 trong tay Yuri toát ra một đóa hoa lửa, một viên đạn bắn ra sượt qua đầu Trần Minh, chuẩn xác nhắm thẳng vào con quái vật đang lao tới.
Grừ...!
Đối mặt nguy hiểm Hunter không ngờ lại có thể hơi nhích đi thân thể, viên đạn súng ngắm của Yuri lại chỉ có thể bắn trúng vai nó tạo ra một cái lỗ nhỏ. Hunter tấn công không thành lại còn bị thương, sau khi phát ra một tiếng gào thét không cam lòng liền phi thân vào bóng tối mất dạng.
Yuri thấy vậy cũng đành hạ súng xuống, trong bóng đêm mịt mù việc tiếp tục bắn trúng Hunter là không thể. Kuma đi tới đưa tay ấn nhẹ lên vệt máu nâu mà Hunter bị thương lưu lại, hắn xoa nhẹ ngón tay trầm giọng nói:
"Loại quái vật này lực phòng ngự khá yếu, bắn trúng đầu là hoàn toàn có thể giết được nó. Chỉ là tốc độ nó nhanh như vậy nên muốn giết nó cũng không phải dễ dàng."
"Rất khó!"
Yuri cũng gật đầu hưởng ứng. Là một thành viên của lực lượng phản ứng nhanh, tài bắn súng của hắn so với các loại vận động viên đi thi thế vận hội còn mạnh hơn. Nhưng dù vậy muốn bắn thẳng được vào đầu Hunter là rất khó thực hiện.
"Nếu không tiêu diệt được Hunter mà để nó luôn rình rập chúng ta sẽ rất nguy hiểm. Hiện nay không gian tương đối hẹp còn có thể bắn trúng nó. Nếu lên trên sân thượng rộng lớn, chỉ e càng không thể làm gì nó."
Trần Minh khẽ xoa cằm trầm ngâm nói.
"Chưa chắc, nếu ở trên sân thượng với hoàn cảnh nơi đó nó muốn đánh lén chúng ta sẽ khó khăn hơn. Mà tôi cũng có khả năng bắn trúng nó cao hơn là ở nơi tối tăm này.
Yuri lúc này ngược lại không đồng ý đáp.
"Nếu như vậy cứ theo ý Yuri đi. Thời gian nhiệm vụ cũng không còn nhiều."
Kuma hơi suy nghĩ một chút, rồi mở miệng nói. Mọi người nghe vậy cũng không có ý kiến gì nữa, dù sao ai cũng không muốn tiếp tục ở lại cái nơi tối tăm có thể bị Hunter tấn công bất cứ lúc nào này nữa. Bốn người lấy Kuma dẫn đầu hướng cầu thang lên tầng đi tới. Khi lên tới tầng áp mái ngoại trừ vài con zombie rải rác bị Kuma nhanh chóng tiêu diệt ra thì không còn nguy hiểm nào nữa. Kuma phất phất tay ý bảo mọi người đến gần cánh cửa thông với sân thượng.
Đúng lúc này Trình Tiểu Hoa ở một bên đột nhiên vọt lên trước vươn tay muốn mở cửa. Trong đoạn đường lúc nãy Trần Minh đã đem nội dung phần một No Mercy nói cho hai người không hiểu biết nhiều về Left 4 Dead là Yuri và Trình Tiểu Hoa biết, nhất là hoàn cảnh phòng liên lạc trên sân thượng có thể chứa súng ống, bom đạn và thuốc men càng được Trình Tiểu Hoa ghi nhớ. Vì vậy hiện tại ả muốn nhanh chân vọt lên trước hy vọng chiếm được nhiều đồ tốt. Cánh
Két...!
Cánh cửa được Trình Tiểu Hoa dùng sức mở ra, nhưng ngay lúc ả muốn lao ra ngoài một bóng dáng khổng lồ đột nhiên xuất hiện. Nó là một quái vật có bộ dáng giống như một người mập mập với cái bụng trương phềnh, làn da lở loét. Chỉ thấy nó khẽ run người, một dòng chất lỏng xanh đậm mang theo mùi tanh tởm lợm đã hướng tới mặt Trình Tiểu Hoa phun tới.
Bùm...!
"Cẩn thận...!"
"Không!"
Trần Minh vừa nhìn thấy bộ dáng quái vật này đã biến sắc mở miệng hét lớn, nhưng đã muộn. Chỉ thấy dòng chất lỏng kia sau khi bắn thẳng vào mặt Trình Tiểu Hoa khiến ả hét lên thảm thiết, xu thế chưa hết còn biến thành một làn khói xanh hướng tới xung quanh lan tỏa. Kuma đứng sát ngay cạnh Trình Tiểu Hoa không kịp đề phòng cũng bị làn khói xanh đó quấn vào mặt.
Nhất thời cả hai người chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, hoàn toàn không nhìn thấy gì nữa. Đặc biệt là Trình Tiểu Hoa bị dòng chất lỏng xanh bắn đầy mặt càng là cảm thấy cổ họng bỏng rát vô cùng khó thở, không kìm được phát ra một tiếng thét chói tai.
"Là bomber, đáng chết!"
Trần Minh trong lòng trầm xuống, nhưng hắn lúc này ngoài nắm chặt rìu trong tay bảo vệ bên người hai bọn họ ra cũng không còn cách nào khác. Mà Yuri sau khi một súng bắn nổ tan xác Bomber thì cũng rút hai khẩu lục M1911 của mình ra cảnh giới xung quanh.
Sau một khắc...!
Grào... Ghừ... gừ gừ...!
Hàng chục con zombie từ dưới tầng giống như được ăn thuốc kích thích điên cuồng leo lên tấn công bọn họ. Dường như chất lỏng mà Bomber phát ra đã kích thích sâu nhất đến cái bản năng nguyên thủy đói khát của chúng, làm chúng phát ra từng tràng tiếng gào thét, rền rĩ điếc tai nổi điên lao tới ầm ầm.
"Đáng chết...!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!