Chương 4: Gặp Witch.

"Phải chết ư?"

Thân hình bị kéo lê đi trên mặt đất, Trần Minh hoảng sợ nghĩ. Thật không nghĩ tới chỉ một phút lơ là, bản thân đã bị một con Smoker bắt được. Chiếc rìu không biết đã bị rơi mất từ lúc nào, hắn hiện tại đang dùng hai tay mạnh mẽ cố tách cái lưỡi dài kinh tởm của Smoker quấn trên cổ ra nhưng vô dụng, thứ này so với cao su còn dai hơn. Hắn cố nghiêng đầu về phía sau trợn mắt nhìn, nếu bị smoker kéo tới gần người nó, vậy chắc chắn chỉ có một con đường chết.

Khát vọng sống sót làm hắn gần như nổi điên, lại lần nữa dùng hết sức bình sinh mong muốn kéo đứt chiếc lưỡi, nhưng tất cả đều chỉ là phí công. Chiếc lưỡi không đứt, trái lại hắn trong tình trạng cổ bị quấn chặt mà lại dùng sức quá nhiều khiến cho hô hấp càng lúc càng khó khăn, đầu óc do thiếu không khí cũng trở nên mơ hồ.

Đoàng...!

Một tiếng súng nặng nề vang lên, bỗng chốc Trần Minh chỉ cảm thấy cổ được thả lỏng, chiếc lưỡi quấn quanh cổ hắn đã mềm oặt rơi xuống. Phía sau lưng hắn con Smoker kia không biết từ lúc nào giữa đỉnh đầu đã bị đục một cái lỗ to bằng miệng chén, chết đến không thể chết lại.

"Khụ, khụ...! Yuri."

Trần Minh xoa xoa cổ ho khan mấy tiếng, hắn đưa mắt nhìn về phía trước. Nơi đó, gã người lai Yuri cũng đang nhìn hắn gật nhẹ đầu, khẩu L42 của y còn đang bốc khói. Hiển nhiên một súng chính xác đến tuyệt đối ở khoảng cách xa kia ngoài y ra không còn ai có thể bắn. Khẽ chống tay đứng lên, Trần Minh vội vàng chạy quay trở lại, trên đường không quên nhặt lại chiếc rìu vừa bị đánh rơi.

"Cảm ơn anh Yuri, anh đã cứu tôi một mạng."

Trần Minh nhìn Yuri, cảm kích nói.

"Không có gì, đấy là nhiệm vụ của tôi."

Tên người Nga lai Á này nghe vậy chỉ khẽ gật đầu bình thản nói. Tiếp đến hai người cũng không ai còn dám nhiều lời bởi vì chỉ trong đoạn thời gian ngắn ngủi mà Trần Minh bị bắt và Yuri cứu hắn, ba người Kuma, Trình Tiểu Hoa và Nawab đã rơi vào tình trạng nguy ngập. Đám zombie cản phía trước tuy đã bị Kuma giết một bầy nhưng ở hai bên sườn, Trình Tiểu Hoa và Nawab đã cố hết sức chém giết nhưng vẫn không thể ngăn cản, dần dần bị zombie tiếp cận.

Nếu không phải Kuma tùy thời quay lại nổ súng cứu bọn họ thì chỉ e cả hai đã bị zombie cắn trúng rồi.

Trần Minh và Yuri vội vàng chạy đến tiếp ứng, nhờ có hỏa lực của Yuri mà đám zombie dần dần bị đẩy lùi, năm người sau một hồi liều mạng cuối cùng cũng thuận lợi thoát ra khỏi bầy zombie, tiến vào một con phố khác.

"Ọe"

Vừa tới nơi an toàn, Trần Minh chỉ cảm thấy dạ dày như bị ai đó cấm lấy lộn tung lên, không nhịn được cả người gập xuống nôn thốc nôn tháo. Mà bên cạnh hắn hai người mới là Trình Tiểu Hoa và Nawab cũng đồng dạng nôn mửa tại chỗ. Kuma nhìn cảnh này cũng không châm biếm hay khinh thường bọn họ, mà chỉ khẽ lắc đầu. Lần đầu tiên tham gia thế giới kinh dị, hắn so với bọn họ cũng chẳng hề khác biệt.

Một con người bình thường sống trong một môi trường đô thị an toàn, đột nhiên bị đẩy vào cảnh chém giết với máu tươi, óc người, nội tạng vung vãi khắp nơi vậy thì sao có thể chịu nổi chứ. Thử nghĩ bản thân cầm rìu, cầm gậy đánh nát đầu một người là chuyên kinh tởm đến mức độ nào? Dù cho những thứ này cũng sớm không phải là nhân loại nữa nhưng cái cảm giác ghê sợ ấy vẫn không ít đi bao nhiêu. Cũng như binh lính ra chiến trường lần đầu tiên giết người là đồng dạng như vậy. Lúc chiến đấu do bản năng sinh tồn nên không ai có cảm giác quá kinh khủng, nhưng khi chiến đấu kết thúc thì rốt cuộc không thể kìm nén nổi mà thi nhau nôn mửa. Điều này không phải do bọn họ hèn yếu mà đây là bản năng chung của những người bình thường, chứ không phải cái loại nhân vật lãnh huyết vô tình, lạnh lùng vô bỉ như trong mấy tiểu thuyết mạng mô tả.

"Có lẽ trong số chúng ta, chỉ có hắn khi lần đầu tiên tham gia thế giới kinh dị là không trải qua cảm giác như vậy."

Kuma châm một điếu thuốc phì phèo hút, đột nhiên nhìn sang Yuri nghĩ thầm. Mà sự thực cũng đúng như vậy. Là một quân nhân thuộc lực lượng phản ứng nhanh, Yuri đã giết người không ít. Đối với hắn việc trải qua các thế giới phim kinh dị tuy máu me và ghê rợn hơn nhưng cũng chỉ là hoàn cảnh khác đi mà thôi chứ chưa đến mức khiến hắn phải sợ sệt.

Đợi cho ba người Trần Minh khôi phục lại, Kuma lúc này trầm giọng nói:

"Chúng ta hiện tại đang ở phố 19, mà bệnh viện Mercy sẽ nằm trong khoảng từ phố 14 tới 15."

Nói đến đây hắn chỉ tay về một phía xa. Nơi đó mơ hồ thấy một tòa cao ốc, bên trên đỉnh đang có ánh đèn sáng trắng chiếu thẳng lên trời. Dựa theo nội dung trò chơi thì có thể đoán được đó chính là đèn báo hiệu trên sân thượng để báo cho trực thăng tới.

"Hiện tại thời gian còn khoảng một tiếng ba mươi phút, đi từ đây tới đó nếu không gặp phải tình huống gì quá đặc biệt sẽ mất tầm nửa tiếng. Nếu chúng ta tới nơi có thể sẽ gặp được đám nhân vật chính trong Left 4 Dead một, lúc đó có bọn họ trợ giúp thì nguy hiểm sẽ giảm đi một chút."

"Vậy hiện tại nên xuất phát. Dù sao cũng không ai biết được trên đường còn gặp phải những thứ gì."

Yuri nhìn Kuma nói.

"Ừ, vậy xuất phát đi."

Kuma khẽ gật đầu, theo sau phất tay chuẩn bị tiếp tục lên đường. Nhưng đúng lúc này Trình Tiểu Hoa nãy giờ vẫn im lặng đột nhiên mở miệng nói:

"Khoan đã, các anh có thể cho bọn tôi súng ống gì được không? Dù sao cầm rìu với gậy đánh nhau với lũ zombie cũng quá nguy hiểm. Hơi không cẩn thận sẽ bị bọn nó cắn trúng."

Kuma nghe thấy lời này khẽ trầm ngâm, rồi nhìn thẳng vào mặt Trình Tiểu Hoa dùng giọng lạnh lùng đáp:

"Súng thì thực sự ta vẫn còn có một khẩu Desert Eagle, Yuri bên kia là một đôi M1911 hoàn toàn có thể đưa cho các ngươi. Nhưng các ngươi biết sử dụng sao? Các ngươi nghĩ nơi đây là trong phim ảnh mà chỉ cần cầm lấy súng là thành thần xạ thủ? Cứt chó, đừng nói các ngươi bắn tốt hay không, mà chỉ cần các ngươi bắn súng không đúng cách cũng đủ để khiến cổ tay trật khớp. Đến lúc đó các ngươi ngược lại còn chết nhanh hơn.

Vì vậy hiện tại tốt nhất thành thành thật thật sử dụng mấy món đồ mà ta đã kiếm về cho đi. Nếu còn sống sót về đến quảng trường Sinh Tử, lúc đó mới tính đến chuyện học cách dùng súng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!