"Là người Trung Quốc?"
"Người Trung Quốc, tỉnh Sơn Đông."
Tôn Lỗi cười nhạt, hít sâu một hơi thuốc . Hắn nhìn chăm chú vào Trần Minh, lông mi khẽ nhíu lại mở miệng nói:
"Ta có hai điểm rất hiếu kì. Thứ nhất làm sao ta lại bị bắt tới đây? Ta không nghĩ ra bản thân mình có gì đáng để bắt cóc cả. Nếu vậy các ngươi là kẻ buôn bán nội tạng? Điểm này cũng không phải, nhìn ngươi không hề giống. Điều thứ hai càng làm ta hiếu kì hơn. Ngươi nói tiếng Việt Nam nhưng sao ta lại nghe hiểu, bộ quần áo trên người ngươi, còn cả chiếc nhẫn đeo trên tay ta làm bằng chất liệu gì? Thứ này ta chưa từng gặp qua.
Hơn nữa..."
Nói tới đây Tôn Lỗi cầm chiếc nhẫn trên tay kéo mạnh, nhưng mặc kệ hắn cố sức thế nào chiếc nhẫn vẫn không mảy may xuy chuyển. Thấy vậy hắn cũng không cố thêm nữa, nhìn Trần Minh thâm ý nói:
"Thứ này, hoàn toàn không thể tháo ra được."
Trần Minh trong lòng đã không còn là kinh ngạc, mà là khiếp sợ. Kẻ trước mặt này không những không sợ hãi trước hoàn cảnh của bản thân gặp phải mà còn tỉnh táo tới mức đáng sợ, hắn có thể phân tích rõ ràng mọi thứ trước mắt, hơn nữa còn chủ động hỏi Trần Minh hắn. Điều này, tuyệt đối không phải điều một người bình thường có thể làm được. Ít nhất là Trần Minh hắn không thể nào làm được.
Hắn ho khan một tiếng, khàn khàn đáp:
"Tất cả mọi điều ngươi thắc mắc, đợi tới khi tất cả mọi người tỉnh dậy sẽ nói một lượt."
"Vậy sao? Vậy... cũng được."
Tôn Lỗi khẽ chau mày đưa tay vo mạnh cái đầu rối bù của hắn, nhưng cũng không tiếp tục truy vấn nữa mà lại cúi đầu hút thuốc.
Ba phút sau Yuri cầm thêm một bó kiếm hải tặc và vài khẩu súng hỏa mai trở về, hắn kinh ngạc nhìn Tôn Lỗi nhưng cũng không nói gì, lẳng lặng bước tới gần Trần Minh trầm giọng nói:
"Năm thanh trường kiếm, ba khẩu Musketoon, tất cả chỉ có vậy mà thôi. Ngoài ra ta cuối cùng đã rõ đây là thế giới nào."
"Thế giới nào?"
Trần Minh vội vã hỏi, mà Tôn Lỗi bên kia cũng dỏng tai lên lắng nghe.
"Là thế giới King Kong."
Yuri đáp, vẻ mặt khá khó coi. Trần Minh nghe xong lời hắn nói cũng trầm mặc xuống. Ấn tượng sâu sắc của hắn về thế giới King Kong này là cảnh Kong một mình chiến mấy con T
-Rex, sức mạnh và tốc độ của nó hoàn toàn không kém gì Tank trong Left 4 Dead, hay không muốn nói là mạnh hơn.
Một lúc sau tất cả mọi người trong khoang thuyền đều tỉnh dậy, tất cả không ngoại lệ đều bàng hoàng, hoảng hốt một lúc, nhất là gã béo bụng phệ còn hét ầm lên, đưa tay sờ xoạng khắp người dường như sợ mất đi món vàng nào vậy. Trần Minh lúc này đứng dậy tới gần bọn họ, mở miệng lạnh lùng nói:
"Những điều ta sắp nói các ngươi có thể tin, có thể không, nhưng nó sẽ liên quan tới cái mạng nhỏ của các ngươi vì vậy tốt nhất nên nghe cho rõ..."
Tiếp đó hắn lặp lại những lời mà Kuma lúc trước đã nói với hắn. Sau khi nghe xong toàn bộ lời Trần Minh, cả năm người kể cả Tôn Lỗi đều ngây ngẩn cả người, bọn họ vẻ mặt kinh ngạc nhìn chiếc nhẫn đen tuyền trên ngón tay mình. Đột nhiên trong đám người gã thanh niên tóc đỏ chợt lao vọt lên, hắn đưa tay chỉ thẳng vào mặt Trần Minh mắng to:
"Con mẹ mày mày coi ông đây là trẻ con lên ba à? Dám kể câu chuyện láo toét như vậy lừa tao. Nói ày biết tao là đệ của anh Quân Kun, khôn hồn thả tao ra không đừng trách tao gọi điện cho người đến đập nát cả đám chúng mày."
Trần Minh lạnh lùng nhìn tên này. Qua ngôn ngữ mà hắn nói thì Trần Minh biết kẻ trước mắt cũng giống mình là một người Việt Nam, điều này càng làm hắn tức giận hơn. Bây giờ những kẻ như tên này trong tầng lớp thanh niên càng lúc càng nhiều, người ta gọi bọn hắn bằng một cái tên: trẻ trâu.
Trong mắt Trần Minh chợt lóe lên một tia sắc lạnh, hắn bước lên một bước áp sát người tên thanh niên, nắm tay bật ra 4 thanh vuốt sắc lạnh, cuối cùng trong sự hoảng sợ của tên kia đâm thẳng vào cổ hắn.
"Không...!"
Tên thanh niên hét lên sợ hãi, nhưng cái cảm giác đau đớn cũng không xuất hiện như hắn tưởng tượng. Tên này cố lấy dũng khí mở mắt ra, đập vào mắt hắn là hình ảnh bốn thanh vuốt sắc nhọn tới cực điểm chỉ còn cách mặt hắn chưa tới vài phân, mà Trần Minh thì đang lạnh lùng nhìn hắn.
"Theo ngươi, thứ này là thật hay giả."
"Thật, là... thật, là thật!"
Thanh niên cuống quýt gật đầu, hắn sợ chỉ chậm vài giây thôi thì đôi móng vuốt kia của Trần Minh sẽ không còn do dự nữa mà găm thẳng vào cổ mình. Trần Minh thu hồi móng vuốt, ánh mắt từ từ đảo qua những người còn lại, khi chạm phải gương mặt I. U thì không khỏi biến thành nhu hòa đi nhiều.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!