Chương 8: (Vô Đề)

Nhà cũng gần nên sau khi xe rẽ mấy lượt chỉ bảy tám phút là đã tới nơi. Khu nhà Hà Lệ Chân đang ở xe không vào được, cho nên chỉ có thể dừng lại trước cổng. Cô trả tiền rồi lôi Vạn Côn xuống xe.

"Em bước xuống đi…" Hà Lệ Chân nhỏ người, Vạn Côn lại say khướt, tốn hết sức mới dỡ được cậu ta đứng vững. "Vạn Côn, em đừng ngủ!" Hà Lệ Chân vừa nói vừa kéo vừa lôi cậu ta vào trong.

Vạn Côn uống khá nhiều rượu, cơ thể chỉ chực đổ xuống, Hà Lệ Chân cảm thấy giống như cô đang kéo một con gấu to xác, vô cùng vất vả.

Con gấu này còn rất thô lỗ, ban đầu vì cậu ta quá nặng nên Hà Lệ Chân đỡ không chắc làm cậu ta đụng vào xe, ngay lập tức cậu ta đã chộp vào bả vai cô. Tay Vạn Côn to, nên vai Hà Lệ Chân đều bị cậu ta giữ chặt. Sau đó còn mở miệng cáu kỉnh nói: "Đi cho vững một chút!"

Hà Lệ Chân bị cậu ta hét vào mặt, phun ra toàn là mùi rượu. Cô muốn nói lại mấy câu nhưng lại nghĩ so đo với con ma men này mà làm gì nên không để tâm mà chỉ lo kéo cậu ta về nhà.

Cô Trương đang đứng ở cửa rửa rau, bà thấy Hà Lệ Chân đưa một người đàn ông trở về cũng không nói gì nhưng ánh mắt vẫn lén lút dõi theo. Hà Lệ Chân nhìn thấy cũng hơi xấu hổ nên mở miệng giải thích: "Đây là học sinh trường cháu, em ấy uống nhiều quá mà không liên hệ được cho người nhà, cháu sợ gặp chuyện không may nên phải đưa về đây."

Cô Trương vội cười: "Há, là vậy hả."

Hà Lệ Chân bỗng cảm thấy hơi hối hận, nhìn biểu hiện của cô Trương, đáng ra cô không nên giải thích.

Cô nhanh chóng đưa Vạn Côn vào nhà, đóng chặt cửa. Hà Lệ Chân để cậu ta ngồi trong chiếc sofa đơn, còn mình thì mở tủ lạnh lấy hũ sữa chua đem qua.

"Vạn Côn, Vạn Côn?" Hà Lệ Chân cắm ống hút vào hũ đưa lại: "Em uống sữa chua giải rượu đi, này!"

Vạn Côn làm ổ trong sofa, say mèm như một đống bùn nhão, Hà Lệ Chân gọi một hồi lâu mà cậu ta cũng không nhúc nhích, giọng cô ngày càng lớn hơn.

"Tỉnh dậy đi, đừng ngủ." Cô đẩy cậu ta làm Vạn Côn nhíu mày, vung cánh tay, Hà Lệ Chân vội tránh. Cậu ta lại quay người sang phía khác.

"Em…"

Hà Lệ Chân hết cách đành đặt hũ sữa chua qua một bên. Buổi tối cô chưa ăn gì, bây giờ mới cảm thấy bụng bắt đầu réo ầm ĩ. Hà Lệ Chân đi vào bếp nấu một tô mì.

Đây là một căn trọ nhỏ nên phòng khách và bếp chung một gian, ghế sofa đặt bên cạnh kệ bếp. Hà Lệ Chân nhìn nước mì nấu trong nồi, nước đang sôi, cô hơi ngây người. Đến khi cô lấy lại tinh thần nhìn quanh thì hết hồn khi phát hiện không biết Vạn Côn đã tỉnh dậy từ lúc nào, hai khuỷu tay đặt trên đùi, khom lưng, đầu cúi nhìn xuống sàn nhà. Hộp sữa chua được cậu ta cầm bằng ba ngón tay, đung đưa trước mặt.

Hà Lệ Chân nhìn cậu ta: "Em tỉnh rồi hả?"

Vạn Côn không trả lời, Hà Lệ Chân lại nói: "Em ăn sữa chua chưa?"

Vạn Côn chậm rãi ngẩng đầu lên, trên mặt vẫn còn vẻ ngà ngà chưa tỉnh hẳn, cặp mắt đầy tơ máu. Ngón tay thô to dốc ngược hộp sữa chua, lắc lắc. Hũ sữa chua ở trong tay cậu ta giống hệt như một món đồ chơi.

Hà Lệ Chân nhìn cậu ta như vậy bèn nói: "Trễ vậy rồi mà em còn ở ngoài uống rượu gì nữa? Người nhà em đâu?"

Vạn Côn không nói gì, lại đặt lại hũ sữa chua sang bên cạnh, ánh mắt không biết rơi ở chỗ nào, yên lặng ngồi đó.

Hà Lệ Chân quay người, lấy ba lô lại nói: "Cô sẽ gọi điện cho thầy Hồ."

Cô đi tới bên bàn, cầm lấy điện thoại di động, khi đang lục tìm trong danh bạ thì cổ tay bị kéo lại.

Vạn Côn rất cao, nhất là bây giờ khi họ đang đứng trong một căn phòng nhỏ, lúc này chỉ có hai người, Hà Lệ Chân lại càng trông có vẻ nhỏ bé hơn.

"Cô đừng tìm thầy…"

Cuối cùng Vạn Côn cũng chịu nói, giọng hơi trầm. Hà Lệ Chân gần như có thể cảm nhận được lồng ngực cậu ta rung lên theo nhịp nói. Hơi nóng mang theo hương rượu phả trên đầu cô, khiến cho cô bất giác nổi cả da gà. Cô bước lên trước vặn cổ tay nhưng không thoát ra được.

"Em buông tay ra." Hà Lệ Chân nói.

Vạn Côn không những không buông tay ra mà còn kéo cả người Hà Lệ Chân lại đứng đối mặt với mình.

Hà Lệ Chân cảm thấy tức giận.

"Cô nói em buông tay ra!"

Đôi mắt Vạn Côn khuất sau mái tóc lộn xộn, lim dim nhìn Hà Lệ Chân. Đột nhiên cậu ta nhướng khóe môi, cười tà, tay lại xiết chặt làm Hà Lệ Chân cảm giác cổ tay mình đau nhói như kim châm, cô rụt vai lại, đau đến nỗi khom cả lưng. Vạn Côn kéo cô lại đẩy lên chiếc bàn bếp bên cạnh, cúi đầu hôn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!