Nghĩ một lúc, hình ảnh tĩnh lặng đó trong đầu cô lại bị thay thế bởi cảnh tượng cậu ta kiêu căng ngạo mạng chặn đường cô trong con ngõ nhỏ mấy ngày trước.
Hà Lệ Chân thở dài thườn thượt, đắn đo một hồi cô mới đặt bút viết hai chữ "cố lên" lên
trên giấy.
Hà Lệ Chân hi vọng, cậu ta có thể học thật tốt.
Trường Dương Thành có một quy định bất thành văn, đó là ngày thứ sáu phải tan học sớm hơn bình thường một chút, đối với trường học chưa từng có chuyện học bổ túc thì vào cuối tuần, dù là giáo viên hay học sinh cũng đều mong muốn có thể về sớm hơn. Trùng hợp là Hà Lệ Chân có một tiết dạy cuối cùng của ngày thứ sáu, cho nên khi giờ học qua được một nửa thì các học sinh bên dưới bắt đầu lục đục không yên.
Hà Lệ Chân nhìn xuống cuối lớp, Vạn Côn đã trốn tiết cuối nhưng Ngô Nhạc Minh vẫn còn ở đây, cậu ta đang dựa vào bàn ngủ.
Hà Lệ Chân sắp xếp xấp bài tập rồi phát cho cả lớp, sau đó kết thúc giờ học.
Cô quay lại văn phòng thì thấy Bành Thiến đang đứng trước cửa sổ nhìn ra ngoài.
"Cô nhìn gì vậy?" Hà Lệ Chân hỏi.
"Đánh bóng ấy mà." Bành Thiến hất cằm nói.
Hà Lệ Chân bước qua nhìn theo ánh mắt cô ta, đúng lúc thấy một người đang nhảy lên ném bóng vào rổ. Dường như chỉ trong nháy mắt cô đã nhận ra đó là Vạn Côn.
Năm giờ rưỡi, trời mờ tối.
Trời hôm nay không đẹp lắm, gió thổi mạnh, cuốn tung cát bụi trên sân tập, ngay cả không khí cũng trở nên nặng nề. Vạn Côn đứng trong sân thể dục vắng vẻ, một mình ném bóng.
Bành Thiến bỗng bật cười nói: "Cô nói thử xem cậu học sinh này lớn gan đến mức nào mà lại có thể cúp tiết ngang nhiên như vậy."
Hà Lệ Chân lấy lại tinh thần, Bành Thiến đã dọn dẹp đồ đạc chuẩn bị ra về.
"Cô có về không?"
"Ơ…" Hà Lệ Chân nói: "Tôi, tôi ở lại lát nữa."
"Vậy tôi về trước đây."
Bành Thiến đi rồi, trong phòng làm việc chỉ còn mỗi mình Hà Lệ Chân. Cô cũng quay lại dọn đồ của mình, lúc đi ngang qua cửa sổ, cô lại nhìn ra phía ngoài.
Dường như cậu ta có vẻ hơi mệt, nên cần bóng trong tay đứng nghỉ trên sân.
Gió thổi qua mái tóc rối bù của cậu ta.
Bất chợt Vạn Côn quay đầu lại.
Hà Lệ Chân né ra sau một bước. Sau đó mới phát hiện thì ra không phải cậu ta nhìn về phía dãy phòng học mà là nhìn về phía cửa vào sân thể dục. Một lát sau, có bóng người khác đi lại, Hà Lệ Chân nhìn thấy đó là Ngô Nhạc Minh.
Còn chừng năm sáu mét thì Vạn Côn ném trái banh qua, Ngô Nhạc Minh bắt được, hai người lại bước về phía khán đài của sân tập thể dục.
Hà Lệ Chân không nhìn nữa, cô quay người xách túi ra về.
Ngô Nhạc Minh và Vạn Côn ngồi trên khán đài của sân thể dục, lấy chân phủi phủi cát rồi ngồi bệt trên bậc thang. Ngô Nhạc Minh nhét thứ trong tay vào trong ngực Vạn Côn. Vạn Côn càm lấy hỏi: "Cái gì đây?""
"Nhật ký." Ngô Nhạc Minh nói: "Em lấy về cho anh."
Vạn Côn chau mày mở ra, trang thứ nhất vẫn trống trơn, cậu ta lại lật mặt sau, trên trang này cậu ta nhìn thấy hai chữ mà Hà Lệ Chân viết.
"Cố lên."
Nét chữ thanh và mảnh, giống như con người của cô vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!