Chương 6: (Vô Đề)

Tiếng chuông tan học vang lên, Hà Lệ Chân mang tâm trạng đầy phức tạp, không nán lại một giây đã kết thúc tiết học. Cô không nhìn học sinh mà thông báo hết giờ học rồi ôm sách đi mất.

Quay lại phòng làm việc, trong phòng không có ai. Hà Lệc Chân bỏ sách vở lên bàn, còn chưa kịp ngồi xuống đã đăng nhập trang web trường tìm hồ sơ học sinh.

"Mật khẩu…" Hà Lệ Chân nói thầm: "Mật khẩu là cái gì ấy nhỉ…"

Lúc Bành Thiến đi vào thì thấy Hà Lệ Chân đang chổng mông quay mặt vào máy tính, nhìn chằm chằm. Cô cười nói: "Đứng ra đó làm gì, ghế ngay bên cạnh kia mà, cô muốn giảm béo hả?"

Hà Lệ Chân giật mình quay lại, cô thấy Bành Thiến đã về bèn hỏi: "Bành Thiến, cô có biết mật khẩu đăng nhập của phòng giáo vụ trường mình là gì không?"

"Phòng giáo vụ?" Bành Thiến nhìn Hà Lệ Chân thắc mắc: "Hình như là sáu số cuối chứng mình thì phải. Nhưng cái này lâu lắm rồi không ai dùng, hồi đó làm là để đối phó khi sếp kiểm tra thôi, cô đăng nhập để làm gì?"

Hà Lệ Chân nhập vào sáu số cuối chứng minh của mình, đúng là vào được, cô nói qua loa: "Không có gì, tôi muốn thử thôi."

Hà Lệ Chân tra theo số hiệu, nhanh chóng tìm thấy Vạn Côn.

Trên hồ sơ có kèm một tấm ảnh chụp khi cậu ta vừa nhập học, một chàng trai trẻ ngồi trước phông nền bằng vải đỏ, khuôn mặt non nớt và nghiêm chỉnh, không có biểu cảm, tóc húi cua, khi chụp ảnh đầu còn hơi nghiêng, Vạn Côn đi học hai năm, sau đó bảo lưu một năm, lại ở lại một năm, tính ra thì tấm hình này đã chụp bốn năm trước rồi. Tính theo năm Vạn Côn nhập học thì hai năm trước cậu ta nên tốt nghiệp mới phải.

Hà Lệ Chân lại coi tiếp, kết quả kiểm tra của Vạn côn rất tệ, ngoài môn thể dục, các môn khác ít có môn nào đạt.

Sau khi Hà Lệ Chân xem nhanh hết lượt thì tắt trang web đi.

Từ sau khi trông thấy Vạn Côn, suốt cả buổi chiều hôm đó Hà Lệ Chân đều đứng ngồi không yên, tâm trạng luôn bất an, buổi chiều sau khi tan học, Hà Lệ Chân ở lại một lúc lâu, khi cô sắp xếp xong xuôi tài liệu cho buổi dạy ngày mai thì trời đã tối. Lúc cô đi ra khỏi dãy phòng học còn để ý thấy mấy người đứng ở cổng đã đi mất.

Hà Lệ Chân không biết có phải bọn họ đã hẹn đánh nhau ở đâu đó, cô bước trên đường, trong tay cầm điện thoại, cô đang nghĩ có nên gọi báo cho Hồ Phi một tiếng không.

Ngay lúc cô đang do dự, bỗng phía sau có người gọi giật lại.

"Này."

Hà Lệ Chân không để ý thấy, cô quẹo vào một con hẻm nhỏ, tiếng bước chân phía sau càng ngày càng gần, cô còn đang nghĩ ngợi cánh tay đã bị kéo lại.

Cô hoảng sợ, định mở miệng hét lên.

"Gọi cô đấy, cô không nghe à?"

Hà Lệ Chân cảm thấy giọng nói này nghe quen quen, cô ngước đầu lên…, nhưng trời tối quá, chỉ có ngọn đèn lờ mờ bên ngoài hắt vào ngõ nhỏ. Vạn Côn đứng trước mặt Hà Lệ Chân chặn hết ánh sáng.

Có vài chiếc xe chạy qua, ánh đèn vẽ một vòng cung phía sau lưng Vạn Côn, từ trái sang phải sau đó tối dần.

Hà Lệ Chân giãy tay ra đứng thẳng trước mặt cậu ta, hỏi: "Cậu làm gì vậy?"

Vạn Côn đứng ngược sáng nên khuôn mặt rất tối, tóc rũ xuống mi, nên cũng không nhìn rõ đôi mắt. Trời tối khiến hình ảnh Vạn Côn cũng không rõ ràng, chỉ còn lại một bàn tay to kẹp chặt tay cô, không cho cô được giãy dụa.

Không biết vì sao, Hà Lệ Chân bỗng cảm thấy rất căng thẳng.

"Buông ra." Cô nói.

Vạn Côn buông tay ra không làm khó cô, cậu đứng thẳng người, tay đút vào túi nhìn cô.

"Cô còn nhớ tôi chứ." Vạn Côn mở miệng.

Tuy cậu ta đang hỏi, nhưng giọng điệu lại vô cùng khẳng định.

"Tôi không ngờ cô lại là cô giáo của tôi đấy."

Hà Lệ Chân tay nắm ba lô, càng ngày càng chặt. Cô nhìn Vạn Côn: "Em muốn làm gì?"

Vạn Côn hai tay còn đút trong túi, cúi thấp người nói với cô: "Ở trong trường đừng có nhiều chuyện, nghe thấy chưa?" Lời cậu ta nói ra nhẹ nhàng, nhưng hơi thở dừng trên chóp mũi Hà Lệ Chân lại ẩm ướt như giọt sương đầu thu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!