Chương 58: cuối

Cả ngày thứ năm, không thấy bóng dáng Vạn Côn đâu hết.

Nhưng không phải cậu bỏ trốn, cậu vẫn còn ở công trường, vẫn làm việc ở tòa nhà Huy vận. Buổi sáng Trần Lộ hỏi Vạn Côn, chuyện kia có gây rắc rối gì không, Vạn Côn nói không có.

Nhưng đến xế chiều, hai người rảnh rỗi ra ngoài hút thuốc, Vạn Côn lại nói với Trần Lộ, có thể mai cậu sẽ đi.

Trần Lộ đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống Vạn Côn.

"Cậu còn nói không có việc gì à!"

Tay trái Vạn Côn cần điếu thuốc, cánh tay phải cẩn thận khoát lên thành ghế. Cánh tay cậu vẫn còn chưa khỏi hẳn, hôm ấy ở nhà Hà Lệ Chân lại tự tháo thạch cao, kết quả sáng hôm sau khuỷu tay bị sưng lên, Hà Lệ Chân bảo cậu đến bệnh viện khác, Vạn Côn nói nghe theo, nhưng ra cửa liền quên biến.

"Cuối cùng đã xảy ra chuyện gì?" Trần Lộ vội vã hỏi.

Vạn Côn nói: "Không có gì."

Trần Lộ nhấn mạnh từng từ, nói với cậu: "Vạn Côn, anh không biết cậu nghĩ như thế nào, nhưng anh luôn coi cậu là bạn tốt."

Vạn Côn nhìn anh ta, nói: "Anh trai, tôi xem anh như anh em tốt."

Trần Lộ cảm động, rít một hơi thuốc, nhìn đống rác phía xa, ở đó đang có một ông già nhặt rác, vùi đầu bươi đống rác. Tòa nhà Huy Vận đang xây dựng, mỗi ngày thùng rác chất đầy vật liệu thừa.

Trần Lộ nhìn một hồi lâu, quay đầu.

"Cậu nói cho anh biết đi, đến cùng đã xảy ra chuyện gì. Nếu có gì liên quan đến anh, cậu nhất định phải nói."

Vạn Côn: "Không liên quan tới anh."

Ngày thường Trần Lộ thích tính cách trầm ổn của Vạn Côn, nhưng nay nhìn thấy cậu như thế không hiểu sao lại thấy khó chịu vô cùng.

"Anh trai." Vạn Côn ngồi xổm bên thềm đá, bắn tàn thuốc.

Trần Lộ quay đầu nhìn cậu.

Vạn Côn ngậm điếu thuốc trên miệng, nói: "Dù không có chuyện này, tôi cũng sẽ đi."

"Có ý gì?"

"Chẳng qua giờ đi sớm hơn một chút thôi."

"Không phải…" Trần Lộ vẫn không hiểu: "Lúc trước, cậu, không phải cậu nói…"

Vạn Côn giống như không nghe thấy anh ta nói chuyện, sắc mặt từ đầu đến cuối không thay đổi, ánh mắt dừng trên đài phun nước trung tâm, thản nhiên nói: "Gặp chuyện này, chẳng qua sớm hơn một chút thôi."

"Sao?" Trần Lộ ngồi xổm xuống: "Đám người kia đổ hết tội lên đầu cậu hả?"

Vạn Côn im lặng hồi lâu, Trần Lộ không nhịn được nói: "Cậu mau nói đi!"

Vạn Côn đứng lên, phun khói thuốc, hít sâu một hơi, vươn người rồi nói với Trần Lộ: "Không phải, chỉ là đã nghĩ thông suốt rồi."

"Cậu nghĩ thông suốt cái gì?"

"Nghĩ là tôi không thể ở lại đây nữa."

"Tại sao?"

"Quá thoải mái."

Trần Lộ càng không hiểu: "Thoải mái thì sao? Thoải mái không tốt à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!