Chương 56: (Vô Đề)

Vạn Côn nhận ra gã mập, Trần Lộ cũng thấy.

Hắn nói nhỏ vào tai Vạn Côn: "Không phải là cái tên hôm qua sao."

Vạn Côn nhíu mày: "Nói nhỏ thôi, tốt nhất đừng để hắn…"

Cậu vừa định nói tốt nhất đừng để hắn nhìn thấy, nhưng mới nói một nửa, đúng là ông trời trêu ngươi, gã mập trong nháy mắt quay đầu lại, còn nhìn thẳng về hướng Vạn Côn.

Vạn Côn ngay cả thời gian cúi đầu cũng không có, vừa vặn bốn mắt nhìn nhau, đúng lúc.

Nhưng cũng chỉ trong giây lát gã mập đã nhìn qua chỗ khác, cùng quản lí bên cạnh thảo luận gì đó.

Trần Lộ nói nhỏ: "Vừa nãy… có phải hắn nhìn thấy chúng ta không?"

Vạn Côn thấy mình không cần trả lời nữa, đến gật đầu cũng không có hứng.

Hôm nay được nghỉ nửa ngày, giữa trưa các quản lí đưa gã mập đi ăn, các công nhân xúm lại bàn tán.

Vạn Côn lúc này mới biết được, gã mập này là con của tổng giám đốc Khởi Công, tên là Tôn Mạnh Huy.

Khởi Công được coi là tập đoàn đa ngành nghề lớn nhất Trung Quốc, không ai rõ cụ thể gồm những ngành gì, ngay cả quản đốc cũng không rõ, bọn họ chỉ biết, tòa nhà Huy Vận ở Dương Thành này cũng chỉ là một hạng mục nho nhỏ của tập đoàn Khởi Công mà thôi, mỗi năm họ chỉ đến thị sát một lần, năm trước là một kiến trúc sư cao cấp, còn năm nay lại là con của tổng giám đốc.

Hết giờ nghỉ trưa, công nhân bắt đầu ai làm việc người nấy, Trần Lộ và Vạn Côn đi qua tòa nhà Huy Vận, vừa ra cửa đã bị gọi lại.

Quản đốc Trương không biết đã chạy bao lâu, trời lạnh mà trán đầy mồ hôi, tóc bết thành một mảng. Vạn Côn nhìn ông ta đang chạy về hướng mình, cảm thấy có chuyện chẳng lành. Quả nhiên quản đốc Trương vừa chạy vừa gọi to: "Vạn Côn! Cậu ở lại một lát!"

Vạn Côn thấy hơi rối, cậu không biết gã Tôn Mạnh Huy kia có ý gì, nghĩ lại chuyện hôm qua, cảm thấy mình chẳng có sơ hở gì hết.

Nhưng lòng cậu vẫn không yên, giống như trực giác nói cho cậu mọi chuyện sẽ không thuận lợi như thế.

Quản đốc Trương chạy tới, nói với Vạn Côn: "Cậu chờ một lát." Ánh mắt của ông ta vòng qua Vạn Côn, nhìn về phía Trần Lộ: "Hôm nay hai người được nghỉ, không cần làm."

Trần Lộ hỏi: "Sao vậy?" Anh ta liếc Vạn Côn một cái, nói: "Quản đốc Trương, đã ra chuyện gì?"

"Không có gì không có gì." Trương Kiến Thiết lau mồ hôi trên trán, nói với Vạn Côn: "Cậu đi theo tôi một lát."

"Vạn —— "

Vạn Côn quay đầu, nói với Trần Lộ: "Khó khăn lắm mới được nghỉ một ngày, anh về phòng ngủ đi, tôi đi trước, lát qua tìm anh."

"Được rồi, vậy cậu…" Tuy Trần Lộ không thông minh, nhưng cũng không ngu ngốc, hắn kéo Vạn Côn qua một bên, nhỏ giọng hỏi: "Có phải vì chuyện hôm qua không?"

Vạn Côn: "Không biết, phải đi rồi mới biết được, anh đi trước đi."

Trương Kiến Thiết đứng bên giục: "Thì thầm cái gì vậy, nhanh qua đây đi, người ta còn đang đợi đấy."

Cuối cùng Vạn Côn vỗ vai Trần Lộ: "Không sao đâu."

Trên đường đến văn phòng, Trương Kiến Thiết hỏi dò: "Vạn Côn à, cậu đã gặp cấp trên mới tới lần nào chưa?"

Vạn Côn trả lời cho có lệ: "Đâu có, sao mà gặp được."

Trương Kiến Thiết không tin: "Vậy sao người ta lại muốn gặp cậu?"

Vạn Côn hỏi ông ta: "Hắn nói với anh như thế nào?"

"Lúc sáng hỏi cậu tên gì, đến trưa ăn cơm xong bảo cậu đi qua một chuyến." Trương Kiến Thiết dĩ nhiên không tin lời Vạn Côn nói: "Nếu cậu có quen biết thì nói với anh một tiếng, chúng ta không phải người ngoài."

Vạn Côn không nhịn được cười khổ một tiếng: "Hôm qua có gặp một lần."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!