Chương 55: (Vô Đề)

"Em đi trước đi."

Vạn Côn từ trên giường đứng lên, Hà Lệ Chân đỡ cậu: "Có được không vậy, hay cứ nằm nghỉ một lát đi."

"Không sao." Vạn Côn ngồi dậy, xỏ giày, nói với Hà Lệ Chân: "Em đi trước đi, tối anh qua tìm em."

"Vạn Côn."

Vạn Côn cười đùa: "Đi trước đi nào."

Có lẽ cậu biết chuyện bên ngoài, Hà Lệ Chân nghĩ, cô cũng biết là cậu không muốn cô phải chứng kiến chuyện này.

Nhưng mà…

"Vạn Côn, em chờ ở đây."

"Không cần đâu, thật sự không có chuyện gì."

Hà Lệ Chân nói: "Em bây giờ còn là cô giáo trên danh nghĩa của anh đấy, anh quên à? Về tình về lí em đều không thể đi. Chờ em nói chuyện với luật sư, nếu chúng ta không làm cũng phải nói cho rõ ràng chứ."

Vạn Côn không nói gì.

Hà Lệ Chân im lặng một lát, mới cẩn thận hỏi cậu: "Có đúng là… chúng ta đập?"

"Không phải." Vạn Côn nói: "Lúc ấy loạn hết cả lên, không ai để ý."

"Bọn họ nói là bị búa đập, các anh, khi ấy các anh cầm gì vậy?"

Vạn Côn không biết nhớ lại cái gì, bật cười: "Cũng không nhớ rõ, đánh loạn xì ngầu lên như thế, ai mà nhớ được."

Hà Lệ Chân rối lên: "Có cầm cái gì hay không mà cũng không nhớ được à?"

Vạn Côn nói: "Không nhớ rõ."

"Vậy…"

"Được rồi." Vạn Côn sờ cổ Hà Lệ Chân, nói: "Anh đi nói chuyện với bọn họ, em về trước đi."

"Em…"

"Đi về trước."

Vạn Côn nhìn thẳng vào mắt Hà Lệ Chân, không nói thêm gì nữa. Hà Lệ Chân bị cậu nhìn như vậy, thoáng giật mình.

Chẳng biết từ khi nào, cậu đã thay đổi.

Có một đôi mắt sâu thẳm đến vậy, một nội tâm trầm ổn bình tĩnh đến thế. Lúc mới quen, Hà Lệ Chân cảm thấy Vạn Côn giống như một con sói hoang chưa được người thuần hóa, cứ giương nanh múa vuốt, chỉ chực xông đến đánh người khác. Nhưng nay, cậu đã thu lại móng vuốt, lặng lẽ ẩn nấp trong bóng đêm, nhưng bản chất vẫn là một con sói.

Cô từ dạy bảo dỗ dành cậu, dần biến thành nghe lời.

Tin tưởng cậu, nghe theo lời cậu nói.

Vạn Côn đứng dậy, thân hình cao lớn bao vây lấy Hà Lệ Chân, cậu cúi đầu, hôn lên mái tóc cô: "Em mặc ít quá, lấy áo khoác của anh mặc vào, về nhà đi, anh sẽ đến tìm em."

Hà Lệ Chân: "Nếu anh cần trợ giúp, thì …"

"Anh biết."

Vạn Côn quay người lấy áo khoác trên giường, khoác lên người Hà Lệ Chân, sau đó không nói thêm gì nữa, đi ra ngoài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!