Vạn Côn và Ngô Nhạc Minh?
Trong đầu Hà Lệ Chân ngay lập tức hiện lên tên của hai người này. Cô đang muốn nhìn kĩ hơn hai bóng dáng kia thì sau lưng có người vỗ vai: "Làm gì vậy? Mọi người đều giải tán rồi."
"Hả…vâng." Hà Lệ Chân cười với người giáo viên kia sau đó theo mọi người đi về dãy phòng học.
Hà Lệ Chân quay lại phòng làm việc, giở thời khóa biểu của mình ra coi, chiều nay có tiết ngữ văn của lớp 12-6.
Cô ngồi tại chỗ soạn bài, đến khi chuông hết tiết một vang lên, giáo viên chủ nhiệm lớp 12-6 Hồ Phi nhăn mặt nhăn mày bước vào văn phòng. Bành Thiến ngẩng đầu khỏi chiếc gương, đùa: "Sao vậy thầy Hồ, mặt mày như đưa đám thế."
Hồ Phi phẩy tay: "Thôi đi, đừng nói nữa, thật sự tôi không hiểu nổi những học sinh này tới trường còn có nghĩa lý gì nữa."
Hà Lệ Chân chen vào hỏi: "Thầy Hồ, chuyện gì vậy?"
Hồ Phi ngồi xuống chỗ của mình uống nước, Bành Thiến hỏi cô: "Cô biết Vạn Côn và Ngô Nhạc Minh đi học rồi không?"
Hà Lệ Chân nghĩ thầm, đúng là hai em đó.
Bành Thiến nhìn thấy biểu hiện của cô: "Đừng gấp, cô sẽ gặp chúng sớm thôi."
Hồ Phi đứng bên cạnh dằn ly nước xuống bàn làm hai cô giáo trong phòng giật nảy mình.
"Gì vậy thầy Hồ." Bành Thiến nói: "Tức đến thế sao."
Hồ Phi quay lại, chỉ tay ra ngoài cửa: "Chút nữa cô đi thì thấy."
"Thấy cái gì?"
Hồ Phi giơ tay chỉ ngoài cửa: "Cô nhìn cổng xem!"
Văn phòng của các giáo viên lớp mười hai quay mặt về hướng nam, đối diện cửa sổ là sân thể dục, đứng trên hành lang có thể nhìn thẳng ra cổng trường.
Hà Lệ Chân không hiểu hỏi: "Cổng làm sao?" Cô thấy hơi tò mò, bèn tự đứng lên đi lại phía cửa. Cô vừa đi thì Hồ Phi đứng phía sau tức tối nói: "Nếu không thích thì đừng tới! Tới rồi còn đem theo một đống chuyện, trường học là nơi cho chúng nó kiếm chuyện chắc!?"
Hà Lệ Chân đã bước ra hành lang trong tiếng chửi mắng tức giận của Hồ Phi, từ cửa sổ gần nhất nhìn ra ngoài.
Ngoài cổng trường có khoảng năm, sáu người, vì khoàng cách quá xa, nên Hà Lệ Chân nhìn không rõ hình dáng của những người đó, nhưng nhìn họ có vẻ còn trẻ, quần áo như những tên lưu manh, tóc tai nhuộm đủ màu sắc, vài người dựa vào cổng trường, vài người thì ngồi chồm hổm, giống như đang đợi ai đó. Trường Dương Thành không có bảo vệ gác cổng, thỉnh thoảng có một hai người tạp vụ đi trong sân cũng làm như không nhìn thấy.
Hà Lệ Chân quay vào văn phòng, hỏi Hồ Phi: "Thầy Hồ, họ là ai thế?"
Hồ Phi còn đang bực mình nên Bành Thiến giải thích thay: "Chắc là tới để kiếm chuyện đấy. Toàn là một lũ du côn, trước đây chúng từng đánh nhau với Vạn Côn."
Hồ Phi ngồi bên cạnh cười khẩy: "Một đám bỏ đi, không chịu học hành, sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện, bắt chúng nó đi tù hết đi!"
Hà Lệ Chân im lặng.
Nghề gõ đầu trẻ này càng ngày càng khó làm, hai chữ "trách nhiệm" quá nặng nề, dù trường học tốt hay không tốt thì đều e ngại xảy ra vấn đề trong việc quản lí học sinh. Cho nên cũng không thể trách Hồ phi tức giận như vậy, nói sao đi nữa thì anh ta cũng là thầy chủ nhiệm lớp Vạn Côn, nếu có chuyện xảy ra thật thì người chịu trách nhiệm đầu tiên chính là anh ta.
"Chắc sẽ không có chuyện gì đâu." Bành Thiến an ủi Hồ Phi: "Cũng tới kiếm chuyện nhiều lần rồi nhưng đâu đã xảy ra chuyện gì."
Hồ Phi hừ một tiếng, đúng lúc chuông vào học vang lên, anh ta bèn cầm sách giáo khoa lên lớp.
Đợi anh ta đi rồi Bành Thiến mới thè lưỡi nói: "Tính khí của thầy Hồ càng càng ngày càng cáu kỉnh."
Hà Lệ Chân nói: "Không trách anh ấy được."
Bành Thiến nhìn Hà Lệ Chân nói: "Vừa rồi không phải tôi nói đế an ủi anh ta, mà là thật sự sẽ không có chuyện gì cả." Cô ấy xoay ghế qua nói khẽ với Hà Lệ Chân: "Nói cho cô biết nhé, tôi đã từng chứng kiến chúng đánh nhau, trình độ không tệ tí nào."
Bành Thiến nói xong thì chờ Hà Lệ Chân hỏi chi tiết cuộc ẩu đả, nhưng điều Hà Lệ Chân quan tâm lại không phải điều này, cô trợn mắt: "Cô nhìn từng nhìn thấy? Sao cô không cản chúng lại."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!