Chương 48: (Vô Đề)

"Thế à."

Hà Lệ Chân không dám nhìn thẳng vào mắt Lý Thường Gia, Lưu Hoa Đào bên cạnh nói: "Nếu cô Hà cũng đi dạo một mình, hay là chúng ta đi chung đi."

Lúc này Lý Thường Gia mới nhớ ra, anh ta giới thiệu: "Đúng rồi cô Hà, thầy Lưu là … lớp bổ túc của chúng ta. Anh ấy, cứ xem như là Phó hiệu trưởng đi, cũng là cộng tác duy nhất. Bữa cơm lần trước, anh ấy có việc nên không đi được."

"À… À, vâng."

Lý Thường Gia, Lưu Hoa Đào và Hà Lệ Chân cùng nhau từ từ đi dạo, vừa đi vừa nói chuyện.

"Sau nghỉ lễ lớp bổ túc sẽ bắt đầu hoạt động, nhoáng một cái mà đã đến rồi." Lưu Hoa Đào nói.

"Đúng vậy." Lý Thường Gia cũng cảm khái: "Khi chúng ta bắt đầu lên kế hoạch vẫn còn là đầu năm, thoắt cái đã qua nửa năm rồi."

Hà Lệ Chân im lặng đi theo bọn họ, cảm thấy lỗ tai của mình đều ong ong cả lên. Cô cúi thấp đầu, nhìn sỏi đá trên mặt đất. Mãi đến khi Lý Thường Gia dẫn cô đi lên cây cầu nhỏ, cô mới ngẩng đầu lên lần nữa.

Vạn Côn vẫn ngồi ở chỗ cũ, từ chân cầu, vừa vặn có thể nhìn thấy khuôn mặt nghiêng của cậu. Vạn Côn ngáp một cái, vừa quay đầu liền nhìn thấy bọn họ.

Cô có thể nhận ra, Vạn Côn ngay lập tức ngừng ngáp.

Lưu Hoa Đào không biết Vạn Côn, nhưng Lý Thường Gia thì biết, lúc này chắc chắn anh ta đã nhìn thấy Vạn Côn. Nhưng ngoài dự đoán của cô, anh ta không hề dừng bước, mà vẫn dẫn Hà Lệ Chân đi qua trước mặt Vạn Côn, vẫn trò chuyện vui vẻ, giống như Vạn Côn không hề tồn tại.

Hà Lệ Chân cảm thấy xung quanh vô cùng yên tĩnh, mối quan hệ giữa cô và Vạn Côn rất phức tạp, nên ngay cả liếc mắt nhìn cậu cô cũng không dám. Sau khi đi qua cây cầu, đi qua một rừng cây nhỏ, rồi đi tới một bồn hoa nhỏ ở trung tâm công viên, cô giật mình hoàn hồn, phát hiện cô bị Lý Thường Gia kéo tay từ khi nào không hay.

Hà Lệ Chân dùng sức, rút tay mình ra khỏi tay Lý Thường Gia.

Lý Thường Gia thoạt nhìn không có gì bất thường, Hà Lệ Chân rút tay ra, anh ta còn có chút xấu hổ.

"A…" Lý Thường Gia chà chà ngón tay, nói: "Bây giờ cô Hà quay về trường ư?"

Hà Lệ Chân: "Không, lát nữa ——" Cô ngẩng đầu, nhìn nhanh Lý Thường Gia một cái, rồi lại cụp mắt xuống, nhỏ giọng nói: "Lát nữa tôi sẽ về nhà."

"Ồ, cô Hà về nhà có chuyện gì sao?" Lý Thường Gia hỏi.

Hà Lệ Chân ngẩng đầu lên nhìn anh ta, Lý Thường Gia vội nói: "Không phải, ý tôi là, nếu cô không có việc gì, đúng lúc thầy Lưu cũng rảnh, chúng ta cùng nhau ăn bữa cơm, trò chuyện. Dù sao ngày mai cũng bắt đầu kì nghỉ lễ rồi, mọi người chúc mừng một chút, thế nào?"

Lý Thường Gia đưa ra đề nghị hợp tình hợp lý, nhưng Hà Lệ Chân chút xíu tâm tình cũng không có.

"Không cần đâu." Cô nói: "Tôi còn có việc, hai người đi ăn đi."

"Thế sao." Lời đề nghị của mình bị Hà Lệ Chân từ chối, Lý Thường Gia có chút thất vọng. Lưu Hoa Đào đứng bên cạnh đột nhiên hỏi: "Lát nữa cô Hà về nhà có việc sao?"

Hà Lệ Chân đưa mắt nhìn ông ta: "Vâng."

"Nếu không gấp thì ăn bữa cơm đã, tôi rất muốn nói chuyện với cô. Ngày nào Lý Thường Gia cũng nhắc đến cô, khiến tôi rất muốn gặp cô đấy."

Lý Thường Gia cúi thấp đầu, mắt nhìn chân khiến cặp kính suýt nữa thì rơi xuống đất. Anh ta vội vàng đỡ lấy, ngẩng đầu lên nói: "Cô Hà đừng nghe anh ấy nói bừa, anh ấy thích chọc tôi thôi."

"Tôi chọc cậu lúc nào? Vậy ai hay lải nhải ở văn phòng hả?" Lưu Hoa Đào chỉ chỉ Lý Thường Gia: "Những gì mình nói cũng không nhớ, hay là cậu không muốn nhớ?"

Lý Thường Gia âm thầm nhìn lén Hà Lệ Chân một cái, phát hiện cô không để ý bèn kéo áo Lưu Hoa Đào, dùng khẩu hình miệng nới với Lưu Hoa Đào: "Đừng thái quá —— "

Lưu Hoa Đào buồn bực nhìn anh ta, không nói gì nữa.

Bất kể hai người bọn họ đang làm gì, cho dù thì thầm to nhỏ, Hà Lệ Chân cũng không để ý.

Cô cảm thấy hiện tại đầu mình giống như một chậu hồ dán, muốn suy nghĩ rất nhiều chuyện, nhưng chuyện gì cũng không nghĩ ra được.

Thấy Hà Lệ Chân không nói gì, Lý Thường Gia cũng không còn cách nào khác, cuối cùng tiếc nuối nói: "Vậy tôi sẽ liên lạc với cô sau."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!