Cứ như vậy một lúc lâu, họ mới buông nhau ra.
Hà Lệ Chân cúi đầu nhìn mặt đất, trên mặt vẫn còn vương nước mắt, trong lòng lại nghĩ, nói là luyện đẩy tạ, không biết giờ đã luyện đi đến cái gì rồi.
Vạn Côn kéo lấy tay cô, thấp giọng nói: "Muộn rồi, anh đưa em về".
Hà Lệ Chân nhìn cậu: "Ngày mai anh…"
"Anh sẽ đi". Vạn Côn trả lời: "Anh sẽ nói chuyện với Hồ Phi".
Hà Lệ Chân nói: "Anh muốn tham gia đại hội thể dục thể thao à? Anh định thi môn gì?"
Vạn Côn đáp: "Chạy 100, 200 với 400 mét, năm nào anh cũng chạy mấy cái này". Nói xong cậu nhếch môi, nói tiếp: "Năm nào cũng đứng nhất".
Người thiếu niên này khi đắc ý lên thì rất là xấu, khiến cho người ta nhìn mà không kìm được phì cười.
"Vậy anh phải cố gắng lên, đừng để lật thuyền trong mương thì mới lộ ra mình khoác lác".
Vạn Côn cười vô cùng vô lại: "Thế em cho anh cái gì để cố gắng đây?"
Hà Lệ Chân hỏi: "Anh muốn thế nào?"
Vạn Côn chỉ chỉ mặt: "Hôn anh một cái."
Hà Lệ Chân nói: "Không phải vừa mới…" Nhớ tới hình ảnh kịch liệt vừa rồi, Hà Lệ Chân bất giác đỏ mặt, nói không nên lời. Vạn Côn cảm thấy da mặt của cô cứ như đậu hũ, vô cùng mỏng manh, chạm một cái thì vỡ. Hôm nay cậu thấy cực kì mỹ mãn, cũng không đùa dai nữa, nói: "Thôi, không làm khó em, em mang cơm cho anh là tốt rồi".
Hà Lệ Chân nhìn cậu, hỏi: "Anh muốn ăn gì?"
Vạn Côn nói: "Bánh trứng đi."
Hà Lệ Chân bật cười: "Tại sao lại là bánh trứng."
"Có làm không?"
Hà Lệ Chân nhướn mày, nói: "Nếu không làm thì sao?"
Vạn Côn vỗ vỗ bả vai: "Bây giờ em nói thế nào cũng được". Cậu lấy chiếc áo khoác bên cạnh lên, tự tin nói: "Dù sao ngày mai em chắc chắn sẽ mang theo."
"…" Hà Lệ Chân có phần oán giận: "Có phải anh thấy tính em tốt, nên bắt nạt phải không?"
Vạn Côn khà khà hai tiếng, mò mò gì đó trong túi xách, Hà Lệ Chân nói tiếp: "Anh phải biết tôm trọng giáo viên, dù sao đi nữa em cũng là cô giáo của anh, thân phận khác cũng phải xếp sau cái này, anh… đây là cái gì? " Hà Lệ Chân mới nói được một nửa đã bị thứ trong tay Vạn Côn hấp dẫn, là một bức thư, Hà Lệ Chân cười: "Ồ, hiếm khi anh làm người văn minh, viết gì cho em thế? "
Vạn Côn nghe xong thi sửng sốt, sau đó phì cười: "Em nghĩ gì thế, tiền".
"Tiền gì?" Hà Lệ Chân còn chưa phản ứng kịp, Vạn Côn đã đặt phong thư vào tay cô: "Nợ em, 3000 đồng".
Thoải mái trên mặt cô đều biết mất, cô mím môi không nói gì, định đẩy phong bì đó về thì Vạn Côn đã đút hai tay vào túi áo, Hà Lệ Chân muốn thả cũng không được.
"Cầm lại."
Vạn Côn thản nhiên nói: "Vốn nợ em mà."
Hà Lệ Chân đáp: "Em đã nói chuyện với ba anh rồi." Cô ngẩng đầu nhìn cậu: "Cũng đã nói với anh, tiền này không cần trả."
Vạn Côn nói: "Tính làm đồ cưới sao?"
Tay Hà Lệ Chân run run, mặt mày suýt nữa thì nứt ra, Vạn Côn còn xích lại gần, khẽ nói bên tai cô: "Đừng vội như thế."
"Em nói ——!" Hà Lệ Chân gấp đến mức muốn giơ chân lên: "Em nói chuyện quan trọng với anh, sao anh cứ không đứng đắn như vậy chứ".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!