Vạn Côn đưa quả tạ cho Hà Lệ Chân, nói: "Cô thử đi."
"Được."
Hà Lệ Chân nhận lấy quả tạ, nhớ lại động tác của các vận động viên mình đã từng thấy trên TV, nghiêng người, gập khuỷu tay, rồi ném.
Quả tạ vạch thành một đường cong giữa không trung, cuối cùng rơi xuống vị trí cách cô vài mét, lăn lộc cộc thêm vài cái.
Vạn Côn: "…"
Hà Lệ Chân không biết phân bậc khoảng cách khi ném là bao nhiêu, tự thấy mình ném cũng không tệ nên quay đầu nhìn Vạn Côn hỏi: "Có được không?"
Vạn Côn đáp: "Tàm tạm."
Hà Lệ Chân cười khẽ, chạy tới nhặt quả tạ lên, muốn thử lại lần nữa, thấy thế Vạn Côn liền bảo: "Để tôi."
Vạn Côn cầm lấy quả tạ từ tay Lệ Chân, tung tung hai lần, rồi cũng nghiêng người, đẩy tay ra phía trước, nhìn vô cùng dễ dàng, quả tạ nhẹ nhàng bay về phía trước.
Hà Lệ Chân: "…" Hóa ra Vạn Côn cũng biết môn này. Cô có chút ngượng ngùng, nói: "Cậu khỏe thật".
"Khỏe là một chuyện, cách dùng sức lại là một chuyện khác." Vạn Côn đi nhặt lại quả tạ, Hà Lệ Chân xắn tay áo, hào hứng nói: "Để tôi thử ném lại lần nữa xem."
"Không phải ném, mà là đẩy." Vạn Côn sửa lại cho đúng: "Quả tạ không thể tự văng ra, dù cô có khỏe hơn nữa nó cũng không bay xa là mấy, phải đẩy, giống như vậy này." Cậu ta vừa nói, vừa làm mẫu cho Hà Lệ Chân xem: "Nhìn thấy tay của tôi không, ngón cái và ngón út để hai bên của quả tạ, cổ tay phải gập lại như thế này, quả tạ tựa lên ngón trỏ và ngón giữa."
Sắc trời mờ tối, nhìn không rõ, Hà Lệ Chân bước tới một chút, đứng bên cạnh Vạn Côn, nhìn kĩ tư thế tay cậu ta, Vạn Côn nói tiếp: "Lòng bàn tay phải hở ra mới là tốt nhất."
"Để tôi thử xem."
"Cho cô." Vạn Côn đưa quả tạ cho Hà Lệ Chân, Hà Lệ Chân dựa theo lời Vạn Côn nói, cầm quả tạ cho đúng tư thế: "Như thế này phải không?"
"Không sai là mấy." Vạn Côn nhìn nhìn, không kìm được khẽ than: "Sao tay cô lại nhỏ thế."
Hà Lệ Chân quay đầu, nói: "Bình thường mà, đâu có nhỏ."
"Nhỏ." Vạn Côn duỗi tay ra, nắm lấy cổ tay của Hà Lệ Chân khiến cô thoáng hoảng hốt, quả tạ cũng không nắm chắc cứ thế tuột khỏi tay, cậu ta vội đưa tay đỡ được, ném đi, rồi kéo tay Hà Lệ Chân đặt lên trên tay mình.
"Cô xem, có phải rất nhỏ đúng không?"
Dưới ánh đèn đường yếu ớt, tay Hà Lệ Chân đặt bên trên bàn tay to lớn của Vạn Côn, đúng là nhỏ như tay em bé. Vạn Côn vốn định đùa cô một chút, nhân tiện chiếm chút tiện nghi, nhưng khi vừa cúi đầu, đập vào mắt là bàn tay trắng trẻo tinh tế của Hà Lệ Chân, đầu ngón tay sạch sẽ, cắt tỉa gọn gàng, cảm giác nắm trong tay mềm mại đến thế, lại cực kì mỏng manh, như cậu ta đang cầm một miếng đậu hũ mềm ướt.
Vạn Côn tâm ý viên mãn, kìm lòng không đậu vuốt vuốt nhẹ.
Hà Lệ Chân bị cậu ta sờ khiến toàn thân nổi cả da gà, cô vội vàng rút tay ra, Vạn Côn cũng không ngăn lại, chỉ là sau khi cô rút tay đi, bàn tay của Vạn Côn vẫn giữ nguyên tư thế đó, vẻ mặt cũng không thay đổi, tựa như đang hồi tưởng lại cảm giác vừa rồi.
Hà Lệ Chân thấy như có gì đó chặn ngay cổ họng.
Sau một lúc lâu, Vạn Côn quay đầu, giọng nói hơi khàn: "Lại đây, tôi dạy lại cho cô."
Hà Lệ Chân đi tới, Vạn Côn bước lên trước một bước, Hà Lệ Chân trừng mắt liếc cậu ta một cái, Vạn Côn đành phải bước về.
"Cậu không được quậy."
"Rồi rồi rồi." Vạn Côn liên miệng nói, đứng qua một bên lẩm bẩm: "Tôi hơi mệt."
"…" Hà Lệ Chân lo lắng hỏi: "Mệt á?" Cô nhớ cậu ta phải làm việc cả ngày ở công trường, giờ buổi tối còn phải đến dạy cô đẩy tạ, cũng thấy băn khoăn.
"Vậy cậu sang bên kia ngồi đi, tôi luyện một mình cũng được."
"Không ngồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!