Khi Vương Lực tỉnh lại, bấy giờ cảm thấy đau đớn kêu gào thì người ta mới phát hiện ra.
Chưa tới năm giờ, xe cứu thương tới, Vương Lực bị cán đi. Từ sáng sớm, Trần Lộ chỉ toàn buồn lực hút thuốc, cả đêm anh ta rất phấn khích, tới khi trời sáng, vẻ mặt trông lại hung tợn hơn nhiều.
Vạn Côn đi ngang qua ah ta, cúi người xuống khẽ nói: "Anh kiểu này, bô sợ người ta không biết là anh làm à?"
Trần Lộ dập tắt điếu thuốc, đi ra ngoài rửa mặt. Mấy công nhân đem đồ ăn sáng về, ngồi trong phòng bắt đầu nói chuyện phiếm.
"Mấy người có ai biết gì không, sao xe cứu thương còn tới nữa vậy?"
"Phải rồi, Vương Lực bị gì vậy?"
"Nghe đâu là gãy chân."
"Gãy chân? Nửa đêm đi tiểu mà cũng làm cho gãy chân à?"
Họ vừa nói vừa đi vào trong phòng, Vạn Côn dựa người trên giường, cũng nói theo họ: "Chắc là thấy ma rồi."
Một người công nhân nghe thấy đắc ý nói: "Làm nhiều chuyện trái lương tâm quá mà."
Những người này đều không phải là người của Ngô Lập Quyền đưa tới, mà có quen biết với Trương Tân, cũng đều là bằng mặt không bằng lòng với nhóm người của Ngô Lập Quyền.
"M* nó, đúng là đáng đời." Có người nói: "Không biết bị sao rồi, nhanh chóng đi theo ông bà luôn đi."
Vạn Côn đứng đó một lúc thì đi ra ngoài.
Tới trưa thì có tin của Vương Lực, gãy xương ống chân, ít nhất cũng mất bốn tháng mới lành. Trần Lộ đi tới nói chuyện với Vạn Côn: "Tôi nghe nói là bị hù cho sợ, tới giờ cũng chưa hoàn hồn."
Vạn Côn nói: "Đừng lo chuyện của hắn, làm việc đi."
Buổi chiều có người tới điều tra, nhưng mới sáng sớm bốn giờ, chỉ toàn đám công nhận mệt mỏi ngủ say như chết, có ai biết chuyện gì xảy ra. Mọi người không ai biết, những người đó không tra ra được gì nên cũng bỏ đi.
Thực ra trong lòng mọi người đều biết rõ, chắc chắn là có người ra tay với Vương Lực.
Trong những công trường như thế này, chuyện gì cũng có thể xảy ra, bình thường trong mắt mọi người Vương Lực là kẻ thích khoe khoang, hay bắt nạt người mới. Vương Lực ỷ mình là người do quản đốc đưa tới, là người tới trước, kinh nghiệm lại nhiều, nên lúc nào cũng chèn ép những người từ nơi khác tới, ngoại trừ những người của hắn, các công nhân khác đều rất ghét hắn.
Mấy người quản đốc mở một cuộc họp nhỏ bàn bạc. Mới đây, Huy Vận đang được bầu chọn là công trình văn minh, chỉ còn mấy ngày nữa là người bên tổng công ty sẽ xuống thị sát, chuyện đánh nhau ở công trình như thế này dù thế nào cũng không thể xảy ra, dù xảy ra rồi thì cũng phải làm như nó chưa từng có.
Công trường chi trả tiền thuốc men cho Vương Lực, lại mua vé xe, tống hắn ta về với ông bà già dưỡng thương, cũng coi như đã hết lòng quan tâm giúp đỡ. Vì vậy, đến gần tối thì chuyện này biến thành "Buổi tối đi tiểu bất cần té gãy chân."
Tối đến, có người tới dọn đồ đạc cho Vương Lực, nhưng lại lấy ra hai thanh mã tấu trong túi dưới giường của hắn, Trần Lộ kể chuyện này cho Vạn Côn nghe, Vạn Côn hừ một tiếng, không nói gì.
"Mie, may mà mình ra tay trước." Trần Lộ giận dữ: "Sao tôi không nhân tiện đạp vào h*ng của nó một cái nhỉ."
Vạn Côn liếc nhìn anh ta: "Cái này hơi quá rồi, mạng mình có chuyện cũng không thể để mạng con cháu có chuyện không may được." Vừa nói còn vừa vỗ vỗ vào chỗ đó ngoài quần jean của mình.
Trần Lộ cười nhạo, lại không thèm để ý tới cậu ta.
Vạn Côn không biết gặp vận may gì, mà mấy phương án trước đó đều bỏ qua hết, sau khi hết giờ làm, cậu ta thay một bộ đồ mới.
Trần Lộ ăn xong cơm, đi tới bên cạnh Vạn Côn, một ngày một đêm cậu ta chưa nghỉ ngời, người rất mệt mỏi nhưng tinh thần vẫn còn rất phấn chấn.
"Lúc nãy lão Trương có tìm tôi nói chuyện, việc ở Nhất Kỳ chúng ta làm! Mai đi mua ít dụng cụ, làm quen công việc một chút, phải rồi, còn phải chào hỏi họ nữa."
Vạn Côn chỉ chú ý vào câu trên.
"Mai đi mua đồ à?"
"Ừ, lão Trương nói đưa cho một ít tiền, ngày mai chúng ta đi ra chợ coi thử, chung quanh đó chắc đều có bán mấy thứ này."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!