Chương 38: (Vô Đề)

Vạn Côn đi về phía Hà Lệ Chân, gọi: "Cô ơi."

Hà Lệ Chân quay lại, quan sát cậu từ trên xuống dưới một lượt: "Đây là đồng phục bảo hộ của cậu à, tôi thấy người ta cũng mặc."

Vạn Côn bước lại: "Vâng." Cậu ta cưới với Hà Lệ Chân: "Họ mặc không đẹp bằng tôi nhờ."

Hà Lệ Chân: "…"

"Đừng có giỡn nữa." Hà Lệ Chân nói, đưa chiếc túi trong tay cho Vạn Côn: "Cơm này, tôi đổi cho cậu cái gàu mên giữ nhiệt tốt hơn, để tới ngày mai cũng không sao đâu."

Vạn Côn vui vẻ nhận lấy, lại nói: "Cô nấu cái gì vậy?"

Hà Lệ Chân đáp: "Chiên một con cá với thêm chút đồ ăn." Nói tới đây, bỗng nhiên cô nhớ tới dường như mình còn chưa từng hỏi Vạn Côn thích gì, mới hỏi: "Cậu có đặc biệt thích gì không."

"Cô."

Hai tai Hà Lệ Chân nháy mắt đỏ hết cả lên, vẻ mặt nghiêm túc sắp không giữ nỗi nữa, cô khẽ nói: "Vạn Côn, cậu đừng quậy."

"Tôi không có giỡn."

Hà Lệ Chân cúi đầu: "Cậu còn như vậy thì tôi đi đây."

Cô cúi đầu, Vạn Côn nhìn đỉnh đầu gọn gàng, từng sợi từng sợi tóc óng ánh mượt mà. Cậu nói nhỏ: "Tôi không nói bừa, cô đừng xấu hổ."

Hà Lệ Chân hít nhẹ một hơi, ngẩng đầu nhìn Vạn Côn: "Tôi hỏi ý là cậu có đặc biệt thích món nào không, tôi nấu cho cậu."

Vạn Côn chống hông, ồ một tiếng mới nói: "Thì bánh trứng à, vừa nhanh gọn, ngon lại nhiều nữa."

Hà Lệ Chân hơi lo: "Chỉ ăn bánh trứng thôi thì đủ chất không."

"Yên tâm đi." Vạn Côn vừa trấn an cô vừa lắc lắc cổ thư giãn: "Tôi không cần thêm nữa, đã lớn lắm rồi."

Hà Lệ Chân hơi buồn cười, hai mươi tuổi mà nói mình lớn, cô hỏi: "Lớn lắm cái gì."

Vạn Côn ngừng một lúc, sau đó, sâu xa nhìn Hà Lệ Chân cười bí hiểm, nói chầm chậm: "Cái gì cũng lớn hết rồi đấy."

"…"

Hà Lệ Chân nhớ lại trước đây khi cậu làm cho cô tức giận, khi đó cậu ta đáng yêu hơn, nói chuyện với cô cũng thận trọng, một cậu nói ra phải nghĩ đi nghĩ lại, hoàn toàn coi cô như một giáo viên phải kính trọng.

Đừng thấy bây giờ Vạn Côn đùa giỡn càn rỡ như vậy, nhưng thật ra trong lòng cũng đã suy tính, cậu quan sát mỗi biểu cảm của Hà Lệ Chân, một chút thay đổi thôi cũng không bỏ qua, chuẩn bị để bất cứ lúc nào cũng có thể xin lỗi và giả vờ.

Cũng may mức độ bao dung của Hà Lệ Chân phải nói là hạng nhất, Vạn Côn thăm dò, lúc đang định lại nhìn khuôn mặt đỏ lên của cô, Hà Lệ Chân bỗng nói: "Cậu biết hai ngày nữa trường có tổ chức đại hội thể thao không."

Vạn Côn trề môi, suy tư một chút: "Đã tới rồi à?" Cậu ta lại nghĩ một lúc: "Cũng phải, sắp 1 tháng 10 rồi."

Hà Lệ Chân lại nghĩ tới một chuyện: "1 tháng 10 các cậu có nghỉ không?"

Vạn Côn không trả lời mà hỏi ngược lại cô: "Cô có nghỉ không?"

"Nghỉ chứ, giáo viên cũng nghỉ theo học sinh mà. 1 tháng 10 là ngày lễ, cấp ba cũng nghĩ, còn các cậu ở đây."

"Có thể nghỉ được ba bốn ngày, nhưng nếu đi làm thì được trả tiền công nhiều hơn."

Hà Lệ Chân nói: "Thật ra làm việc cũng phải nghỉ ngơi, cậu cũng không cần cố sức làm việc như vậy, sống như vậy cũng không thoải mái, nếu như sức khỏe không chịu nổi thì được không bằng mất rồi."

Nói xong, Hà Lệ Chân thấy khóe môi Vạn Côn hơi cong lên, vẻ mặt không đứng đắn, cô lập tức nói: "Cậu liệu ăn nói đấy."

Vạn Côn bị câu này nhắc nhở.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!