Đêm đó vì phải làm cơm thêm một lần nữa, Vạn Côn ở nhà Hà Lệ Chân rất lâu.
Cậu ngồi trên sofa một lúc đã đổi tám kiểu, thỉnh thoảng nghiêng đầu nhìn Hà Lệ Chân đang bận rộn dọn dẹp nhà bếp gọn gàng.
M* nó, thật đáng giá, Vạn Côn nghĩ thầm, so với điều này những khổ cực trước đây thì có sá gì.
Hà Lệ Chân quay lại, cô thấy Vạn Côn đang nằm trên sofa, một chân gác lên lưng ghế, đầu gác lên tay vịn, vui vẻ bấm điện thoại.
"…" Hà Lệ Chân nói: "Cậu cứ nằm suốt vậy."
Vạn Côn nằm thẳng cẳng đang rất thoải mái đâu muốn động đậy, lèo nhèo: "Xong rồi à?"
"Còn hầm sườn một lúc nữa."
Vội vàng một lúc giờ Hà Lệ Chân cũng rảnh rỗi nên ngồi xuống trước bàn làm việc, nói chuyện với Vạn Côn.
"Nói tôi nghe chuyện ở công trường cậu chút đi."
Vạn Côn dừng một lúc mới nhỏ giọng: "Có gì hay mà nói."
Hà Lệ Chân nhíu mày, chậm rãi nói: "Cậu không muốn tôi hỏi thật không."
Vạn Côn ngước lên, Hà Lệ Chân còn đeo tạp dề vẫn chưa cởi ra, màu vàng nhạt, dù chỉ là cái tạp dề nhưng trên đó không có tí vết dơ nào, còn tốt hơn cái thứ trên người cậu.
Vì vừa nấu cơm, nên gương mặt cô còn hơi ửng đỏ. Hà Lệ Chân vốn có thể trạng nhỏ nhắn xinh xắn, bây giờ còn cúi đầu, từ chỗ Vạn Côn nhìn qua còn có thể thấy chút ý vị bên dưới đôi mi hơi cụp xuống nữa, Vạn Côn trở người ngồi dậy, thì thầm:
"Không được làm như vậy đâu, cô phạm quy."
Canh sườn đang sôi ùng ục, Hà Lệ Chân không nghe rõ lời cậu ta nói.
"Cậu nói cái gì?"
Vạn Côn hỏi: "Cô muốn biết gì."
Hà Lệ Chân nghĩ một chút, mới nói: "Cũng không có gì, cậu muốn nói gì thì nói."
Vạn Côn quả thật kể cho cô nghe.
Cậu ta nói với cô cách phân chia công việc trên công trường, có nhiều việc ra sao, những người công nhân từ đâu tới, bình thường hay giải trí bằng gì. Có điều không kể tới những chuyện bực mình hay chuyện bị người ta bắt nạt.
"Ở đó có bạn không."
"Bạn?" Vạn Côn nghiêng đầu trong tâm trí hiện lên mấy người tương đối quen thuộc: "Cũng coi như có à."
"Ông chủ ở đó thì sao, đối xử với các cậu được chứ."
"Tôi chưa gặp ông chủ, người quản lí chúng tôi là đốc công, nghe nói ông chủ rất giàu, làm bất động sản mà."
Họ nói chuyện hơn một tiếng, thật ra cũng không nói gì sâu xa, chỉ là tâm sự chuyện nó chuyện kia, thế mà lại nói chuyện được suốt cả tiếng đồng hồ.
Vạn Côn mỏi hết cả miệng, cho dù Hà Lệ Chân có không nói, cậu ta cũng có thể luyên thuyên không ngừng.
Cuối cùng cơm nước cũng xong, Hà Lệ Chân sắp vào hộp rồi bỏ vào túi cho cậu: "Trưa ăn xong cậu cứ bỏ lại trong giỏ là được, tối cậu ở lại công trường hả."
Vạn Côn nói: "Cô muốn cho tôi ở lại đây cũng được."
Hà Lệ Chân hít sâu: "Đừng có được voi đòi tiên."
"Được rồi, được rồi." Vạn Côn không dám trêu chọc nữa: "Tôi ở lại công trường, chỗ này bao ăn bao ở mà."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!