Chương 35: (Vô Đề)

Bàn tay to thô ráp bắt lấy cổ tay nắm thật chặt.

Hà Lệ Chân nghĩ có lẽ do đã lâu Vạn Côn không như vậy, nay đột nhiên cư xử thế này khiến cô không khỏi khẩn trương.

"Cậu buông ra trước đã." Lời vừa ra khỏi miệng, đến chính bản thân cũng còn thấy rùng mình, tiếng nói vừa khẽ vừa dịu dàng, nghe sao cũng không thấy giống như đang răn đe.

Ngay cả cô nghe mà còn thấy có vấn đề, huống hồ gì là Vạn Côn, chỉ một câu nói ngắn thôi nhưng lại giống như mấy câu bông đùa giữa những người yêu nhau, Vạn Côn nghe thấy rồi không kiềm nổi hơi nhoẻn miệng, bàn tay nắm chặt hơn.

Hà Lệ Chân thấy cổ tay mình bị Vạn Côn nắm lấy, lại giống như da mặt bị cọ xát, cả khuôn mặt dường như muốn bốc cháy.

Vạn Côn vừa khẽ véo vừa nghĩ: Em gầy quá.

Hà Lệ Chân nói: "Cậu buông ra nhanh, còn ra cái gì nữa chứ!"

Vạn Côn đáp lại: "Cô nói cái gì thì là cái đó."

"Vạn Côn!"

Vạn Côn xì thành tiếng, sau đó buông tay ra, Hà Lệ Chân nắm lấy cổ tay, nói: "Lần sau cậu có thể đừng làm ẩu như vậy nữa được không."

Vạn Côn cúi đầu không nói gì.

Ban đên nên trời hơi lạnh, cậu vẫn chỉ mặc một chiếc áo mỏng, mấy sợi tóc nhẹ nhàng lay động trong gió đêm.

Hà Lệ Chân nói: "Cậu lạnh không."

Vạn Côn đút hai tay vào túi, quay lại nhìn cô: "Nếu tôi lạnh, cô có đưa tôi về nhà không."

Trong con ngõ yên tĩnh, dưới bóng cây đa bóng đêm trùm lên một cái bóng thật lớn, ánh trăng cũng không xuyên qua được. Ngoài đầu ngõ thỉnh thoảng có một hai chiếc xe đi qua, ánh đèn lướt từ trái qua phải, chợt lóe lên rồi mất hút. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi đó, cả người Vạn Côn đang đứng ngược sáng, thế nên tạo thành một cái bóng lớn lặng lẽ đứng đó.

Hà Lệ Chân quay đi, khẽ nói: "Đi thôi."

Vạn Côn bất giác xiết chặt lấy quai ba lô của mình, đi theo sau Hà Lệ Chân.

Đoạn đường này đi rất nhanh, Hà Lệ Chân nghĩ trong lòng, chỉ cần hồi tưởng lại một lượt những lời cậu ta vừa nói lúc nãy thì chẳng mấy chốc đã tới nhà.

Hà Lệ Chân dẫn Vạn Côn về nhà mình, sau khi vào nhà, cô đặt giỏ xách xuống, bước vào nhà vệ sinh rửa mặt. Lúc đi ra vẫn thấy Vạn Côn còn đứng giữa phòng khách, một tay xách ba lô, một tay đút túi, dường như vẫn cứ đứng yên như vậy suốt.

Hà Lệ Chân nói: "Sao cứ đứng vậy?"

Vạn Côn có vẻ như bị giật mình, à một tiếng, mới đi tới sofa ngồi xuống.

Động tác máy móc liền mạch này nhìn sao cũng thấy giống một người gỗ.

Hà Lệ Chân cảm thấy lạ, cô dựa vào bồn rửa, hỏi: "Cậu sao vậy?"

Vạn Côn lắc đầu: "Không có gì."

"Đói hả."

Im lặng.

Hà Lệ Chân bước tới tủ lạnh: "Muốn ăn gì đây?"

Vạn Côn cúi đầu, nhìn sàn nhà bóng loáng: "Tôi còn được chọn hả."

"Ăn gì hả?"

Vạn Côn lại im lặng một lúc, mới nhỏ giọng trả lời: "Bánh trứng…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!