Con người là động vật quần cư sống bầy đàn nên luôn có một đặc điểm chính là chia bè kéo cánh, dù ở bất cứ đâu, nếu có nhiều người cũng sẽ hình thành một xã hội thu nhỏ.
Vạn Côn làm chưa được mấy ngày thì đã cảm nhận được điều này.
Thứ cậu ta được lĩnh hội đầu tiên đó là cơm.
Công trường nơi cậu ta làm việc quảng cáo là bao ăn, bao ở, trong đó hạng nhất là nói tới cơm ăn.
Cơm trưa và cơm tối công trường kí hợp đồng với một quán ăn giao cơm phần, mỗi trưa mỗi người sẽ được phát một phần cơm, việc ở công trường nặng nhọc, tốn sức nhiều, khẩu phần cũng coi như đầy đủ.
Nhưng chỉ có cơm đủ, đồ ăn thì rất ít.
Hơn nữa đây chưa phải chỗ hay ho nhất của tên chủ quán cơm này, mỗi ngày hắn ta không chỉ gia trên dưới trăm phần cơm hộp tới công trường, mà còn mang tới đủ loại đồ ăn, phần nhiều là thịt, nhung những thứ này không phải cho không, mà cần bỏ tiền ra mua.
Vì thế mỗi ngày công nhân ở đây ăn cơm, trước mặt là xe thức ăn của hắn ta, mở toang trưng ra một loạt thức ăn, mùi vị thì chẳng cần nói, hầu như những thứ này mỗi ngày đều có thể bán sạch nhẵn.
Như thế thì cũng chẳng có gì, cứ coi như người ta nhân cơ hội kiếm chác chút đỉnh gọi là, nhưng có một ngày Dương Cương nói với Vạn Côn, mọi chuyện vốn không phải chỉ có như thế.
"Thực ra những thứ đồ ăn đó vốn dĩ là của chúng ta."
Hôm đó trời cũng đã tối, Vạn Côn nằm sấp trên giường chuẩn bị ngủ, Dương Cương tới ngồi nói chuyện chút: "Bây giờ còn bắt người ta mua, con m* nó."
Vạn Côn hỏi: "Là sao?"
"Tôi nói cho anh biết, chỗ giao cơm cho chúng ta là người của quản lí Ngô, cơm của chúng ta bị bọn họ động tay động chân vào rồi."
Quản lí Ngô mà Dương Cương nói là Ngô Lập Quyền, cũng làm chủ thầu như Trương Kiến Thiết. Trong kiểu công trường này ngoài hai người họ còn có hai chủ thầu nhỏ khác nữa, Dương Cương nói với Vạn Côn, đa phần dân công đều kết bè với nhau, do một chủ thầu nhỏ mang, đi khắp nơi kếm sống, thông thường người ngoài sẽ không chui vô nổi, nếu không phải công trường này đang thật sự thiếu người thì những công nhân thời vụ như họ cũng không thể vào được.
"Người nhận thầu cơm cùng một giuộc với đốc công Ngô, người khác thì không biết, nhưng tôi nghe lén bọn họ nói chuyện, bọn họ muốn đen phần thức ăn vốn có ban đầu bớt lại, rồi lấy chúng đem bán riêng, còn cơm của họ thì không đổi. Bữa nào đó anh sang chỗ họ mà xem, phần cơm của họ không giống chúng ta."
Vạn Côn nhắm mắt lại, lười biếng hỏi: "Nhìn cậu như con khỉ, ăn không no hả?"
Dương Cương tức tối nói: "Vốn là của chúng ta, có người nào chê thịt nhiều đâu?"
Vạn Côn quơ lấy đi động nhìn: "Mấy giớ rồi, đi ngủ sớm đi."
Dương Cương vốn định kéo Vạn Côn về cùng một phe, rốt cuộc Vạn Côn lại không thèm quan tâm, nên đành bất mãn bỏ đi.
Nhưng chuyện này vẫn chưa kết thúc, bởi vì thật trùng hợp làm sao, ngày hôm sau phần cơm của Vạn Côn bị nhầm lẫn. Lúc cậu ta mở ra còn nghĩ hôm nay tên múc cơm còn có lương tâm chán, lượng đồ ăn bên trong rõ ràng bỏ nhiều hơn, Dương Cương ngồi bên cạnh ngạc nhiên nói: "Sao đồ ăn của anh nhiều thế?"
Tới khi Vạn Côn ăn được một nửa thì có hai người đến.
Trong công trường không có nhà ăn, bình thường Vạn Côn thích ngồi xe đẩy bên ngoài ăn cơm, đang ăn thì thấy phía trước mặt hị che khuất.
Dương Cương vốn đang nói chuyện bên cạnh, ngẩng đầu lên thấy hai công nhân kia thì ngay lập tức im lặng.
vạn Côn buông đũa xuống, ngước mắt hỏi: "Làm gì vậy?"
"Làm gì vậy?" Hai người này nói giọng địa phương rất nặng, một tên phía trước đút tay vào túi, nhìn Vạn Côn nói: "Ăn ngon quá chứ?"
Vạn Côn hỏi: "Là sao?"
Cùng làm chung công trường, Vạn Côn cũng không thấy lạ hai người này, nhưng cũng chỉ là quen mặt.
"Tìm tôi có viêc sao."
Tên này chỉ vào hộp cơm của Vạn Côn: "Mày nhận lầm rồi biết không."
Vạn Côn nói: "Có viết tên à?" Vừ nói vừa đưa hộp cơm ra nhìn tới nhìn lui: "Đâu có."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!