Vạn Côn bỏ việc.
Cậu ta nghỉ quá sức đột ngột, đến nỗi tất cả mọi người đều không kịp trở tay.
Khi Vương Khải nghe thấy cậu ta nói không làm nữa, cũng không nghĩ là thật, vừa bận bịu giải quyết công việc vừa nói: "Cứ làm việc cho tốt đi đã."
"Tôi thật sự không làm nữa." Vạn Côn đặt một cái túi lên bàn làm việc, cái bàn vẫn giống lần trước, mớ giấy A4 muôn đời không xê dịch còn nằm đó, bên trên loang lổ vết bẩn. Trong túi nhét một bộ quần áo chưa giặt cũng chưa xếp ngay ngắn, mà vo thành một nùi nhét vào trong. Vương Khải ngẩng đầu lừ mắt, sắc mặt không được tốt lắm: "Cứ đi làm việc đi, không thấy anh đang bận sao?"
Vạn Côn buông cái túi ra, đút hai tay vào túi áo: "Đồ đạc đều ở đây, tiền lương tháng này không cần trả, tôi đi đây."
Cậu ta quay người mở cửa, lúc này Vương Khải mới gọi: "Quay lại!"
Vạn Côn ngoáy đầu, Vương Khải nói: "Có ý gì đây?"
Vạn côn nói: "Không làm nữa."
"Không làm nữa?" Dường như nghe được điều gì đó rất buồn cười, Vương Khải nói: "Không làm gì nữa."
"Chính là không làm việc nữa."
Vương Khải hỏi: "Tìm được chỗ mới rồi?"
Vạn Côn nói: "Không."
Vương Khải nghe cậu ta nói xong thì hừ cười, nói mát: "Ố ồ, có phải vừa làm một lần đã nếm được mùi ngon rồi phải không." Gã ta khoanh tay, một bàn tay vương ra chỉ vào Vạn Côn: "Là ai muốn bao mày thế? Anh nói cho mà biết, mày tin thật thì đúng là đồ ngu, đến khi bị người ta đá ra đường thì đừng có khóc."
Vạn Côn nhìn Vương khải: "Không có ai bao tôi cả, tôi cũng không đi chỗ nào khác, tôi chỉ muốn nghỉ việc."
"Đừng có nói láo!" Dĩ nhiên Vương Khải không tin: "Con người là vậy, đồ vong ân, m* mày, có gì tốt là quên ngay, nếu không phải là mày tới đây thì những chuyện đó tới phần mày được chắc?"
Vạn Côn không muốn nói gì nữa, quay người bỏ đi.
"Anh nói trước mày đi rồi thì đừng hòng quay về!" Vương Khải nói.
Tay Vạn Côn dừng lại một chút mới nói: "Tôi sẽ không quay lại."
"Tao…không…" Vương Khải chụp lấy một cái chai trên bàn, ném vào Vạn Côn, Vạn Côn nghiêng người tránh theo bản năng, cái chai va vào cánh cửa, mảnh vỡ văng ra, trúng vào khóe mắt cậu.
Vạn Côn hơi nheo mắt, sau đó chợt nghe thấy tiếng động từ đằng sau, Vương Khải đã túm lấy cổ áo cậu lôi về sau, cậu vươn tay ra, hai người đứng đối mặt với nhau.
Vương Khải thấp hơn Vạn Côn nửa cái đầu, nhưng dáng người rất cường tráng, năm nay cũng đã ba mươi mấy tuổi, là một nhân viên có thâm niên ở Tú Quý. Gã nheo mắt nhìn Vạn Côn: "Nói không làm là không làm sao, mẹ kiếp mày tưởng đây là chỗ nào?"
Vạn Côn nói: "Vậy anh muốn thế nào?"
"Thế nào?" Vương Khải nói: "Đi cũng được, để mười ngàn lại đây."
Vạn Côn nhìn thẳng vào Vương Khải, bỗng bật cười thành tiếng.
"Không có."
"M* mày, không có, tưởng tao đây dễ gạt à."
Vạn Côn nói: "Đàn em của anh không có lợi ích nào sao?"
"Cái gì?"
"Tôi nói." Vạn Côn nghiêng đầu nhìn Vương Khải: "Tiền thiếu chỗ anh tôi có cách nào để trả."
"….M* kiếp, đồ vô liên sỉ!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!