Hà Lệ Chân đi chuyến xe buổi trưa ngày hôm sau, cô thức dậy sớm dọn dẹp đồ đạc trong kí túc xá, sau đó lấy ổ bánh mì kẹp xúc xích mua hôm qua để vào ba lô, định để đi đường ăn.
Dương Thành là một thị trấn của thành phố P, diện tích nhỏ, có khoảng hơn bảy mươi ngàn dân. Lần đầu tiên Hà Lệ Chân tới nơi này, trước đó cô có lên mạng tìm hiểu, nhưng những điều viết trên giấy và những điều tận mắt chứng kiến hoàn toàn khác nhau. Đầu tiên cô ngồi xe buýt, sau đó bắt một chiếc taxi, dọc đường đi cô thường nhìn ra ngoài cửa sổ.
Mấy năm nay Dương Thành phát triển rất nhanh chóng, kéo theo đó là một lượng lớn bất động sản và các nhà xưởng được xây dựng, lúc xe chạy qua có thể thấy được công trường đang thi công rất nhiều, do đó môi trường cũng bị ảnh hưởng theo. Trong xe taxi không bật máy điều hòa nhưng Hà Lệ Chân cũng không dám hé của sổ mắc công lại hít bụi.
Cho dù trên đường đi đã chuẩn bị tâm lí nhưng lúc Hà Lệ Chân đặt chân tới trường trung học Dương Thành thì cũng bị bất ngờ hết một lúc.
Trong ấn tượng của mình, cô chưa từng nhìn thấy ngôi trường nào tiêu điều hoang vu như thế này cả.
Cách năm sáu mươi mét mà Hà Lệ Chân còn cảm nhận được cái không khí tan hoang cũ kĩ ở đó, cảm giác giống như một căn nhà đã mấy chục năm không có ai ở. Hà Lệ Chân đi tới cổng trường, không có một ai cả, chốt bảo vệ cũng chỉ là để trang trí cho có.
Cổng trường mở toang hoác không được đóng lại, dường như nó đang muốn chào đón khách thập phương. Cổng trường có treo một tấm biển, trên đó là bốn chữ sơn "Trung học Dương Thành", có lẽ trước đây những chữ này có màu đen, nhưng lâu ngày bị bám một lớp bụi dày nên bây giờ toàn bộ đều bị phủ màu xám.
Hà Lệ Chân đứng trước cổng trường, ngần ngại không biết có nên đi vào trong hay không.
Đúng lúc này, có vài người từ trong trường đi ra, Hà Lệ Chân nhìn họ, có vẻ là học sinh, nhưng họ không mặc đồng phục trường, trong đó còn có hai cô bé mặc váy ngắn và trang điểm đậm.
Khi họ sóng vai nhau đi lướt qua Hà Lệ Chân, cô nhìn theo bóng dáng họ một lúc lâu mới đi vào sân trường.
Kết cấu trường học rất đơn giản, phía trong cùng là dãy lầu phòng học, bên trái là nhà ăn, bên phải là sân thể thao, sân thể thao chia làm hai sân riêng, một bên là dành cho bóng rổ, một bên dành cho bóng chuyền, bây giờ sân bóng rổ đang được sử dụng, có mấy học sinh đang chơi bóng ở đó.
Hà Lện Chân nhìn qua bên đó thấy có mấy cậu học sinh chắc vì cảm thấy nóng quá nên đều để mình trần chơi bóng.
"…" Cô chỉ nhìn một cái rồi quay người máy móc bước về phía dãy phòng học.
Bước vào rồi, cuối cùng cô cũng có thể ngửi thấy một ít mùi vị của sách vở. Bây giờ đang là thời gian nghỉ hè, trong trường không có mấy người, Hà Lệ Chân lên lầu ba, tìm được phòng giáo viên của khối mười hai, cô gõ cửa, người bên trong mời cô vào phòng.
Văn phòng rất nhỏ, chen chúc đến sáu bảy bàn làm việc, trên bàn tập vở và bài thi chất đống lộn xộn. Lúc này trong phòng làm việc chỉ có hai người, một nam và một nữ, cô gái ngồi máy tính đang lên mạng, người đàn ông ngẩng đầu nhìn cô.
"Cô là…"
"Vâng, xin chào, tôi là Hà Lệ Chân." Cô vội vàng gật đầu chào anh ta, tự giới thiệu: "Tôi là giáo viên mới, trước đó tôi đã có nói với hiệu trưởng Tưởng, hôm nay tôi đến tham quan trường."
"Giáo viên mới?" Người đàn ông lật cuốn vở trong tay, nhìn vào lịch để bàn, Hà Lệ Chân để ý thấy không có bất cứ ghi chú nào dù là ở trong vở hay lịch để bàn cả, cô cũng không biết là anh ta định coi cái gì.
Người thầy giáo còn mải lật giở thì cô gái kia đã nói.
"Thầy Tưởng có nhắc tới một lần."
Hà Lệ Chân và người thầy giáo nhìn qua, người nọ buông con chuột, quay sang nói: "Là thuộc tổ ngữ văn."
Hà Lệ Chân gật đầu: "Đúng vậy."
Người thầy giá cũng đã nghĩ ra: "À, tôi nhớ ra rồi." Anh ta vỗ tay một cái, nói với Hà Lệ Chân: "Vậy thì đúng rồi, hẳn cô là người được phân vào lớp chúng tôi."
"Thật ạ? Thầy là…"
Người thầy giáo đứng lên, sửa lại bộ quần áo nhăn nhúm, nói: "Tôi họ Hồ, Hồ Phi, là chủ nhiệm lớp 12-6, là giáo viên dạy toán. Chắc cô tới là để thay thầy Triệu, dạy ngữ văn 12 cho lớp 4,5,6."
Anh ta vừa nói vừa đưa tay ra, cô vội vàng bắt tay với anh ta.
"Hôm nay hiểu trưởng Tưởng không có ở đây." Hồ Phi nói.
"Vâng, không sao đâu ạ, tôi chỉ đến thăm quan thôi." Hà Lệ Chân nói: "Một tuần sau mới chính thức đi dạy ạ."
"À, vậy cô có thể đi xung quanh trường, làm quen một chút."
Hà Lệ Chân gật đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!