Hà Lệ Chân nhìn chằm chằm vào cuốn giáo án trong tay, cả buổi trời cô không đọc vào chữ nào. Những con chữ trước mắt đều bay loạn cả lên, xoay tròn rồi lộn ngược, lơ lơ lửng lửng.
Toàn bộ tâm trí cô đều đặt vào cuộc trò chuyện của hai người Hồ Phi và Lưu Dĩnh đứng sau lưng.
Họ nói chuyện đã hơn nửa tiếng rồi, đối với Hồ Phi thì được nhưng còn Lưu Dĩnh người bình thường không thích nói nhiều thì quả thật là điều hiếm có.
"Đến bây giờ vẫn không thể liên lạc được?" Lưu Dĩnh hỏi.
"Ừm." Mặt Hồ Phi sắc lại, ly trà trong tay đặt cốp lên mặt bàn: "Trước đây nó còn nghe, bây giờ đến điện thoại nó cũng không chịu bắt máy."
Lưu Dĩnh khó hiểu: "Cậu dạy nó cũng mấy năm, không lẽ người nhà cũng chưa từng tới trường hay sao?"
"Cũng có tới một lần, gần hai năm trước, cha nó có tới." Hồ Phi nói tiếp: "Lúc đó cũng không có chuyện gì quan trọng, chỉ mời tới để nói về tình hình học tập của nó thôi, sau này thì không gặp nữa."
Lưu Dĩnh bảo: "Còn bên thầy Tưởng, nói như thế nào đây."
Hồ Phi trầm ngâm một lúc mới nói: "Lần này chỉ sợ thật sự sẽ phải đuổi học."
Hà Lệ Chân bất giác xiết chặt cây bút.
"Không thể làm khác sao?" Lưu Dĩnh nói: "Dù gì cũng còn là học sinh, cậu ta đã như vậy, nhà trường còn đuổi học, sau này ra đời còn làm được gì nữa chứ?"
Hồ Phi dí đầu ngón tay xuống bàn: "Không phải tôi không muốn, nhưng thái độ của nó bây giờ ai mà giúp cho được? Dù là có không nghe dạy dỗ nhưng tốt xấu gì cũng phải tuân thủ quy định nhà trường, giờ còn làm trái. Cô Lưu không biết ngày cuối cùng tôi nhìn thấy nó đâu, tôi cũng không dám nói nó là học sinh của tôi, mặt mũi của tôi bị nó bôi tro trát trấu hết rồi.
Bành Thiến vẫn luôn lướt web nghe vậy cũng quay đầu nói với Hồ Phi: "Thầy Hồ, định đuổi cậu ta thật thì cũng phải thông báo một tiếng với người nhà chứ."
Hồ Phi nhíu chặt lông mày, dường như đang suy tư gì đó.
Hà Lệ Chân không biết mồ hôi đã ra đầy lòng bàn tay mình.
"Lục lại hồ sơ thử xem." Bành Thiến bỗng nói: "Không chừng có thể tìm được cách liên lạc, hơn nữa năm nay cậu ta cũng đã hai mươi rồi, theo luật thì cũng đã có giấy chứng minh và các thứ khác, kiểm tra một chút chắc sẽ được thôi."
"Được!" Hồ Phi nói: "Tôi sẽ cho cậu ta một cơ hội nữa, nếu như cậu ta không biết nắm lấy thì tôi cũng không còn cách nào khách."
Hồ Phi nói xong thì chuẩn bị đi ra ngoài, theo phản xạ Hà Lệ Chân đứng lên đi theo.
"Thầy Hồ!"
Hà Lệ Chân ngăn Hồ Phi trong hành lang, Hồ Phi hỏi: "Sao vậy?"
"Chuyện…" Hà Lệ Chân do dự: "Vạn Côn, Vạn Côn có phải chắc chắn là bị đuổi học đúng không."
Hồ Phi nhìn Hà Lệ Chân, cuối cùng thở dài thườn thượt: "Đuổi hay không thì không phải chúng ta nói thôi là được, vấn đề của hai đứa nó trường học đã họp rất nhiều lần rồi, cơ hội cũng đã cho rất nhiều, kết quả thì sao, cô thấy đó, bây giờ ngay cả một chút ý muốn hối cải cũng không có, tôi thấy gia đình nó cũng mặc kệ chuyện của nó rồi, cha mẹ không thấy xuất hiện, chúng ta lo lắng quá làm gì, loại học sinh thế này nên đi cho sớm mới phải, ở lại trường chỉ tổ con sâu làm rầu nồi canh mà thôi.
Hà Lệ Chân có rất nhiều điều muốn nói, nhưng đối mặt với vẻ giận dữ của Hồ Phi, có thế nào cô cũng không nói nổi nên lời, lúc Hồ Phi quay người định đi, cô mới gọi anh ta lại.
"Thầy Hồ, có phải mời được phụ huynh của em ấy tới thì có thể bàn bạc chuyện này lại không."
Hồ Phi dừng chân, quay lại nhìn cô.
"Nếu phụ huynh sẵn lòng tới thì cũng chưa tới nông nỗi như bây giờ." Dứt lời thì đi mất.
Hà Lệ Chân quay lại phòng làm việc, lấy di động ra.
Buổi họp đầu tiên về chuyện đuổi học Vạn Côn và Ngô Nhạc Minh tại trường, Hà Lệ Chân rốt cuộc đã không nhịn được mà gọi điện cho Vạn Côn, muốn khuyên lơn cậu ta lần nữa, nhưng lúc đó không gọi được cho câu ta, sau đó cô có gọi thêm mấy lần, nhưng vẫn như cũ.
Đúng lúc này, điện thoại rung lên, Hà Lệ Chân cúi đầu nhìn, là tin nhắn của Lý Thường Gia, hẹn cô tối nay cùng nhau đi ăn, cám ơn cô lần trước giúp đỡ sắp xếp phòng học.
Bây giờ Hà Lệ Chân không còn lòng dạ đâu mà ăn uống, vừa muốn từ chối, thì Lý Thường gia lại gửi tới một tin nhắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!