Chương 27: (Vô Đề)

"Không, không có gì." Lý Thường Gia nói nửa chừng thì lắc đầu, rũ mắt nhìn cái ly trong tay.

Hà Lệ Chân nói: "Cũng trễ rồi, tôi phải đi đây, ngày mai còn phải đi làm nữa."

Lý Thường Gia ngẩng phắc đầu lên: "Vậy, để tôi tiễn cô."

Hà Lệ Chân về đến nhà, bắt đầu nấu cơm. Nhìn ánh lửa nhấp nhô, cô nhớ lại.

Một tuần rồi.

Từ bữa liên hoan hôm trước đến nay, đã tròn một tuần.

Ngô Nhạc Minh và Vạn Côn không quay lại trường học, Hà Lệ Chân từng bóng gió hỏi Hồ Phi, Hồ Phi nói nếu lại không liên lạc với chúng được thì lần này trường học có thể sẽ phải đuổi học cả hai đứa.

Đuổi học…

Từ nhỏ Hà Lệ Chân đã rất nghiêm túc, tới sau này khi đi làm, mười mấy năm học hành cũng chưa từng cúp tiết nào, hay bỏ môn nào, cho nên tiếng đuổi học này với cô vẫn rất xa xôi.

Nhà trường mà đuổi học Vạn Côn, sau này cậu ta phải làm sao đây, cậu ta rồi biết làm cái gì bây giờ?

Cuộc đời của Hà Lệ Chân cho tới bây giờ vẫn luôn trôi qua yên ả, có thể không bằng người khác nhưng chưa bao giờ lệch khỏi mục tiêu. Cô chưa từng nghĩ tới nếu như cuộc sống của mình lệch khỏi quỹ đạo thì cô sẽ phải làm gì tiếp theo.

Hà Lệ Chân mơ màng nhìn về cái sofa đơn cạnh đó, nước trong nồi vẫn đang sôi sùng sục, bốc hơi nghi nhút. Cô nhìn rất lâu, dường như thật sự có người đang ngồi ở đó, xoải tay xoải chân, nghiêng đầu nhìn cô cười.

Hà Lệ Chân bỗng cảm thấy buồn buồn.

Cô lấy một gói mì, thả vào trong nồi, lúc đứng chờ, cô lại suy tư thêm một hồi. Ánh nắng ban chiều chiếu rợp khắp nơi, lúc này chính là giờ làm cơm chiều, nên hiếm khi trong sân được yên tĩnh thế, không còn giọng nói của các cô các dì trò chuyện nữa. Thi thoảng lại có tiếng hai đứ trẻ cãi nhau ầm ĩ bên ngoài.

Cuối cùng Hà Lệ Chân cũng hạ quyết tâm, cô tắt bếp, lấy di động từ trong túi ra gọi điện cho Vạn Côn.

Chuông di động đổ từng hồi từng hồi, vốn dĩ trong lòng vẫn bình tĩnh nhưng không hiểu sao tim bỗng đập thình thịch theo từng tiếng chuông reo.

Đến khi cô tưởng rằng điện thoại sắp ngắt thì phía bên đầu kia cuối cùng cũng chịu nghe.

Giọng Vạn Côn đều đều, vô thưởng vô phạt.

"Alo?"

Hà Lệ Chân bước tới cạnh bàn: "Vạn Côn?"

"Ừ."

Hà Lệ Chân nghe thấy tiếng gió thổi trong điện thoại, khác tiếng hô hấp của Vạn Côn, tiếng gió thổi nhanh lại mạnh.

"Có chuyện gì thế?" Thấy Hà Lệ Chân mãi mà không nói lời nào, Vạn Côn mở miệng hỏi.

Cô định thần lại: "Cậu đang ở đâu?"

Hỏi xong câu này, Hà Lệ Chân mới chợt nhớ tới, lần sau cùng gặp nhau. Bị mất mặt đến thế, hình như cô không còn lập trường gì để hỏi câu này nữa.

Dường như Vạn Côn cũng nghĩ như vậy, cậu ta lạnh lùng nói: "Tôi ở đâu thì có liên can gì tới cô?"

Hà Lệ Chân cúi đầu không nói gì, trong đầu cô giờ là một mảnh mù mịt, đôi khi cô lại nghĩ không biết có nên ngắt điện thoại hay không…trước khi cậu ta bắt đầu nói ra những lời khinh bỉ mình thì cô nên ngắt điện thoại mới phải.

Nhưng Vạn Côn lại nói.

"Cô quan tâm tôi đang ở chỗ nào sao?" Dứt lời, cậu ta không chờ Hà Lệ Chân trả lời lại nói: "Cô không quan tâm." Tiếng gió thổi ngày càng lớn hơn trong điện thoại, dường như át đi cả lời cậu nói: "Không ai quan tâm…"

"Vạn Côn…" Hà Lệ Chân nắm chặt di động: "Cậu về trường học đi, tôi sẽ nói với thầy Hồ giúp cậu, nếu lần này cậu không quay lại thì thật sự phải…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!