Đêm về, vết bẩn trên bảng hiệu ở cửa ra vào của Tú Quý dường như càng thêm rõ ràng hơn.
Vạn Côn đứng trước cửa, móc từ trong túi ra một điếu thuốc, ngồi xổm trên bậc thang bên ngoài mà hút, sau khi hút hết một điếu, cậu ta mới chậm rãi đứng lên, đẩy cửa bước vào trong.
Bên trong là thứ mãi mãi cũng không thay đổi, âm thanh hỗn tạp, tiếng gào thét, còn cả tiếng cốc chén va chạm lanh lảnh. Vạn Côn chen chúc thoát khỏi đám người ở đây, cậu thoáng nhìn về quầy bar bên cạnh sàn nhảy, bước chân đột nhiên chững lại rồi chuyển hướng về bên đó.
Ngô Nhạc Minh mặc một bộ vest đồng phục đúng tiêu chuẩn, cổ áo banh rộng, đang đứng lau ly cốc. Có lẽ đây là lần đâu tiên cậu ta mặc bộ đồng phục này, trước đó khi lần đầu tới đây, thấy nhân viên của Tú Quý mặc đồ này cậu ta đã nói nhỏ với Vạn Côn là mình rất thích, bây giờ mặc vào người rồi cảm thấy cả người rất hưng phấn.
Một tay cậu ta cầm ly, một tay cầm khăn, mắt híp say sưa lắc lư theo tiếng nhạc đinh tai nhức óc, xem ra cái ly trong tay cũng sắp tuột tới nơi rồi. Ánh đèn trên quầy bar rọi lên mặt cậu ta, tạo ra cảm giác mờ mờ ảo ảo, nhìn dáng điệu đứng lắc lư ở đó giống hệt một kẻ vừa cắn thuốc.
Vạn Côn bước lại ngồi vào một ghế trống, không gọi cậu ta mà vươn tay lấy luôn một ly rượu từ trong quầy ra, tự rót một ly cho mình.
Không thể xem thường Ngô Nhạc Minh, mặc dù cậu ta vẫn đang nhắm mắt lắc lư, nhưng tay vẫn rất thính, cảm giác được có người trộm rượu ngay trước mắt, thoáng một cái đã tỉnh táo lại.
"Ê…" Cậu ta vừa la lên thì nhìn thấy Vạn Côn đang ngồi trước mặt, nửa câu chưa nói cũng được kìm lại.
Vạn Côn nhấp một ngụm, lắc lư chén rượu trong tay.
Ngô Nhạc minh dựa lại gần: "Anh về rồi…!?"
Vạn Côn không buồn đáp lại câu hỏi thừa thải này, Ngô Nhạc Minh lại nói thêm: "Anh đi tìm Vương Khải nhanh đi, hắn ta tìm anh lâu lắm rồi đấy, hai tiếng trước còn tới hỏi em nữa."
Vạn Côn gật đầu: "Biết rồi."
Ngô Nhạc Minh tò mò hỏi: "Không ngờ lại thiếu người như vậy, em chưa từng thấy hắn ta quýnh quáng đến mức đó."
Vạn Côn liếc nhìn cậu ta: "Cậu muốn đi lấp chỗ à?"
"Không muốn." Ngô Nhạc Minh cầm cái ly lên lại bắt đầu nhún nhảy theo điệu nhạc: "Phía sau chán lắm, chỉ có hát hò, làm bartender vẫn là oách nhất."
Vạn Côn nhìn cậu ta, không nhịn được bật cười ra tiếng: "Đức hạnh thật." Kỹ thuật pha chế rượu đều là Ngô Nhạc Minh học được trên mạng, hơn nữa trước đó còn được người khác dạy cho, nhưng mãi vẫn chỉ như một tay mơ, cơ bản chỉ là trò vớ vẩn, nước ép trái cây tươi, một chút rượu tây, thêm một khoanh trái cây giắt vào cũng coi như được một ly rượu hoàn chỉnh.
Ngô Nhạc Minh không để ý tới thái độ coi thường của Vạn Côn, càng vui vẻ hơn, đang vặn vẹo người thì cậu ta nhìn thấy một người, sau đó hất mặt trề môi với Vạn Côn: "Ồ, thấy anh rồi."
Vạn Côn quay lại nhìn thấy Vương Khải đứng phía trong ngoắc tay với mình. Cậu ta đặt ly xuống, rồi đi qua.
"Về rồi à?"
Vạn Côn gật đầu nhìn anh ta.
Xem ra Vương Khải và Vạn Côn cũng không hợp với kiểu chào hỏi này, Vương Khải không nói nhiều nữa, anh ta dẫn Vạn côn đi vào khu vực phía sau, cầm một cái túi trên một đống hòm cũ nát đưa cho cậu ta: "Thay đồ trước đã."
Vạn Côn lôi quần áo ra, dù đã có chuẩn bị tâm lí từ trước nhưng cậu ta vẫn bị bất ngờ một chút. Vương Khải vẫn luôn quan sát sắc mặt cậu ta, khi nhìn thấy khuôn mặt trước giờ luôn lạnh lùng hơi thay đổi, trong lòng cảm thấy dễ chịu hơn, cười cười: "Thấy thế nào?"
Vạn Côn thả mớ quần áo hoa hòe sang bên cạnh: "Bọn họ muốn tôi mặc cái này?"
"Phải rồi." Vương Khải dựa vào rương đồ: "Anh cũng nói rồi, mấy mụ này đều là khách quen của chúng ta, tổng cộng có ba người, trong đó có hai người thích kiểu lòe loẹt hồi năm 70, 80 thế này, cậu cũng đừng để ý làm chi, quan trọng là để cho khách người ta thoải mái mới tốt."
Vạn Côn cầm quần áo lên, kiểu dáng đã lỗi mốt, có thể thấy là chúng được đặc làm, chất liệu còn rất mới, sờ lên cho cảm giác trơn láng.
"Cậu thay đồ đi rồi vào trong tìm anh." Vương Khải không hay nói chuyện với nhân viên dưới quyền, lại cố tình nói với Vạn Côn mấy câu cũng không biết là do cái gì, hắn rất giỏi đoán ý người khác qua sắc mặt, nên nhìn ra là Vạn Côn không muốn nói với hắn nên để cậu ta lại, ra ngoài một mình.
Vạn Côn cởi áo thay bằng bộ quần áo mềm mại trơn nhẵn trong tay, chất vải lành lạnh dán sát vào người, nó làm Vạn Côn nghĩ tới giống như có thứ gì đó đang thè lưỡi liếm cậu ta, chuyện này làm cậu ta muốn ói.
Cậu ta cởi dây nịt, lúc rút ra thì bị kẹt, cậu ta thô lỗ kéo mạnh một cái, xuýt chút nữa là kéo đứt khóa. Sau khi cởi xong, Vạn Côn bỗng cảm thấy mệt mỏi không còn tí sức nào, cậu ta vứt dây nịt sang một bên, dựa trên cửa ngồi chồm hổm.
Trong phòng không bật đèn, trong không gian tối như bưng tràn ra thứ mùi mốc của gỗ, Vạn Côn dựa trên cánh cửa, vì động tác nhỏ xíu này mà chạm phải vết thương sau lưng, cảm giác hơi đau.
Vạn Côn rút điện thoại trong túi quần ra cầm trên tay, trong phòng rốt cục cũng có một chút ánh sáng lờ mờ. Điện thoại di động có mấy tin nhắn chưa đọc, đều là của mấy đứa bạn đứa bè trong trường, còn có cả tin nhắn của cha cậu ta Vạn Lâm, Vạn Côn lần lượt xem tất cả, cuối cùng xóa hết mấy tin nhắn đòi nợ đi, sau đó tắt di động đứng lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!