Vạn Côn từ từ ngẩng đầu lên, hơi thở đều đều, dường như không chút nào ảnh hưởng bởi lời Hồ Phi.
Hồ Phi nhìn bộ dạng của cậu ta như vậy thì rất chướng mắt, nhìn chỗ nào cũng thấy khó chịu: "Nói đi, rốt cuộc cậu muốn làm gì?"
Vạn Côn cười khẩy ra tiếng: "Muốn làm gì? Không phải làm theo lời ông nói sao."
"Bây giờ cậu đã không đi học nữa rồi, nếu không muốn học nữa thì nói người lớn tới trường làm thủ tục thôi học ấy! Hồ Phi nói: "Đưa tôi cách liên lạc với người nhà cậu, ngay bây giờ!"
Vạn Côn chớp mắt, cũng không thèm trả lời. Dường như ánh mắt cậu ta có vô tình đảo qua Hà Lệ Chân, cũng lạnh lùng, cũng ác ý như vậy.
Hà Lệ Chân vẫn kiên định đứng bên cạnh Hồ Phi, cô biết, vẻ mặt mình hiện giờ cũng chẳng khá hơn Vạn Côn bao nhiêu.
Mặc kệ Hồ Phi mắng mỏ, trước sau Vạn Côn vẫn giữ vẻ khinh thường, Hồ Phi vừa uống rượu, cảm thấy rất chóng mặt, người đứng không vững. Hà Lệ Chân để ý thấy Hồ Phi đưa tay vịn ra sau ót bước thụt lùi, bèn vội chạy lại đỡ sau lưng anh ta: "Thầy Hồ, thầy không sao chứ."
Hồ Phi nhíu chặt mày, cảm thấy trời đất quay cuồng, Hà Lệ Chân đỡ sau đầu anh ta, thấy hơi thở anh ta dồn dập, thầm nghĩ thôi rồi, thầy Hồ còn trẻ vậy chắc không có bệnh cao huyết áp chứ.
Cũng may Hồ Phi chỉ cảm thấy choáng váng một chút rồi không sao nữa, Hà Lệ Chân nói: "Thầy Hồ, anh cảm thấy thế nào rồi, có cần gọi xe cấp cứu không?"
Hồ Phi khua tay: "Không sao đâu, tôi đi toilet chút đây."
Hà Lệ Chân đỡ anh ta đi về phía nhà hàng: "Tôi đi với anh."
"Không cần, thật sự không có gì đâu."
Ngay khi họ quay vào thì gặp Lý Thường Gia vừa đi ra, Lý Thường Gia vốn định đi tới chào hỏi Hà Lệ Chân thì thấy cô đang đỡ Hồ Phi, vội vã hỏi: "Thầy Hồ sao thế?"
Hà Lệ Chân trả lời: "Anh ấy vừa tranh cãi với một học sinh, có lẽ đã tức giận quá."
Lý Thường Gia cũng đỡ phụ, nói với Hà Lệ Chân: "Tôi đưa anh ta đi toilet, cô cứ chờ ở đây nhé."
Hà Lệ Chân lo lắng nhìn theo họ, phía sau vang lên giọng nói trầm trầm.
"Cũng đâu phải không biết làm dáng đâu."
Tiếng bước chân tới gần, cô nghe thấy mùi rượu, còn có mùi mồ hôi chua chua bốc ra trên người cậu ta, trông giống như cậu ta đã nhặt bộ quần áo bỏ đi nào đó bên vệ đường mặc vào, cô cảm thấy mình ghét cậu ta còn hơn cả trước đây.
Hà Lệ Chân quay lại nhìn Vạn Côn đứng cách chỗ cô chưa tới nửa thước, vẻ mỉa mai càng rõ ràng hơn trong ánh mắt. "Tên đó là ai thế, hôm nay cô mua đồ bán lề đường để lấy điểm trước mắt người khác sao, cô…"
"Qua đây."
Hà Lệ Chân bỏ lại một câu, sau đó đi ra ngoài cũng chẳng thèm quay đầu lại. Vạn Côn đứng đó một hồi rồi cũng đi theo sau, Hà Lệ Chân men theo con đường nhỏ trước cửa nhà hàng đi thẳng một mạch ra ngoài, tới khi đến ngã rẽ, cô mới quẹo vào, lại đi tiếp tới trước một căn nhà xây theo lối xưa, trong đây có một cửa tiệm nhỏ bán đồ lặt vặt, cửa sổ mở một cánh, giấy dán xung quanh đã bong tróc rách nát, phía bên trong cửa sổ không có ai, tối đen như mực.
Giữa đường mọc một cây to, cành lá tươi tốt um tùm, bóng lá phủ rợp trên mặt đất, Hà Lệ Chân dừng chân đứng lại chỗ này.
Cô quay lại nói: "Suýt chút nữa thầy Hồ bị cậu chọc cho phát bệnh, cậu biết không."
Vạn Côn phớt lờ, lạnh lùng nói: "Bệnh thì sao?" Nói xong, cậu ta nhếch miệng cười: "Chết luôn cũng có sao đâu?"
Hà Lệ Chân nhìn vào mắt cậu ta, gật đầu: "Được, cậu giỏi lắm." Vừa nói xong cô đã định cất bước bỏ đi. Vạn Côn đứng sau lưng cô lên tiếng: "Sao cô không trang điểm, mắc váy vào thì "câu" được đàn ông chắc?"
Hà Lệ Chân dừng lại, đứng yên lặng một lúc, Vạn Côn cũng lẳng lặng chờ cô đáp lại.
Thứ hay nhất trong tình cảm đó chính là lừa dối con mắt của đương sự. Khi bạn nói thật thì hết lần này đến lần khác họ sẽ bới móc tìm tòi nguyên nhân, cho dù chỉ có một chút sai lầm cũng sẽ vin vào đó không buông. Còn khi bạn nói dối, dù sự thật ở ngay trước mắt nhưng họ cũng sẽ coi như không.
Cho nên vốn dĩ chẳng có hiểu lầm gì ở đời, nếu có, chẳng qua cũng tùy lúc, tùy nơi, tùy tâm trạng của họ mà thôi.
Một lúc sau, Hà Lệ Chân mới quay lại nói: "Lời hôm qua cậu nói, tôi cũng đã nghĩ đến, thật sự rất đúng."
Vạn Côn cười khẩy: "Sao? Cô cũng cảm thấy mình không giống phụ nữ sao? Biết mình biết ta thì cũng đừng…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!