Vạn Côn bước đi trên con đường đá sỏi lởm chởm, sải từng bước lớn, càng đi càng nhanh. Điện thoại trong túi quần cậu ta liên tục rung lên, rung một hồi rồi ngưng lại, nhưng sau đó bốn năm giây lại tiếp tục rung lên nữa.
Nghe thấy điện thoại cứ rè rè liên tục Vạn Côn càng lúc càng bực mình, cuối cùng cậu ta nổi điên giơ chân đá lung tung mấy vật nằm trên đường, làm chúng lăn lông lốc ra xa hai ba thước.
Cậu ta móc di động ra, không thèm nhìn đã nghe máy luôn.
"Alo?"
"Sao bây giờ mới nghe máy!" Bên kia là quản lí của Tú Quý chỗ vạn Côn làm, tên Vương Khải.
"Tôi không nghe thấy."
"Thôi được rồi, chuyện trước đó tôi nói, cậu suy nghĩ sao rồi?"
Vạn Côn không đáp.
"Tôi không có thời gian để nói nhiều với cậu, làm hay không làm, làm thì nói, không làm thì thôi!" Giọng Vương Khải rất bực bội.
Vạn Côn nghiến răng, cậu ta nhìn chằm chằm vào cậy cột điện ven đường, đôi mắt như muốn phun máu.
"Thật ra cậu đâu cần phải như vậy." Vương Khải thoáng dịu giọng lại, khuyên lơn: "Đây là lần đầu tiên của cậu, anh có thể hiểu, nhưng cũng đừng đặt gánh nặng tâm lí. Mấy ngày trước người ta vẫn còn gọi điện thoại cho anh, cũng không có bắt cậu làm quá giới hạn, chỉ là cùng ở chơi với các bà các chị một đêm, cậu còn trẻ như vậy một đêm cũng không chịu nổi sao?"
Cảnh ở bên này khu khai thác đá không đẹp, cát bụi lại nhiều, gió thổi thiếu chút nữa là không nhìn thấy đường.
"Anh nói này, được người ta chọn cũng là may mắn đấy, cậu đừng có không biết điều như vậy, biết bao nhiêu người chỗ anh muốn kiếm một mối mà không ra kia kìa. Tuổi của ba mụ này chừng bốn mươi lăm, sức khỏe tầm vóc cậu như thế thì sợ gì?" Vương Khải rỉ thầm: "Anh nói cho mày biết, mấy mụ này đều là khách hàng thân thiết của quán chúng ta, rất béo bở, nếu mày chịu đi, một đêm ít nhất cũng bảy ngàn.
Vạn Côn im lặng rất lâu, sau mới nói nhỏ: "Tôi không muốn đi."
"Có phải mày còn sợ không?"Vương Khải hỏi.
Vạn Côn móc một điếu thuốc trong bao ra, hơi cáu kỉnh: "Không phải chuyện sợ hay không."
"Nếu mày không đi, thì đừng đi làm nữa." Vương Khải châm chọc: "Mày nên biết, việc này là do cậu Ngô giới thiệu hai bọn mày tới, nếu không bọn anh cũng không cần nhận người mới. Lúc đầu hỏi thì trả lời ngon lắm, cái gì cũng làm được, bây giờ vừa đụng chuyện thì như rùa rụt đầu, đúng là nhìn không ra à, nếu mày là học sinh giỏi toàn diện gì đó thì còn hiểu được, chứ một thằng côn đồ đầu đường xó chợ thì còn bày đặt cái gì? Biết tiếp viên rượu có ý gì không? Là bán đó! Là bán thân đó có biết chưa…?
Nếu mày không thiếu tiền thì tùy mày giả bộ sao cũng được, còn như nghèo mà bày đặt, định coi mình là con nhà lành chắc?"
Vương Khải vừa chửi xong, cũng cúp điện thoại cái cụp.
Vạn Côn nghe tiếng máy bận trong điện thoại, hồi lâu sau mới buông tay xuống.
Cách đó có một tiện sửa chữa máy móc, tiếng leng keng lầm rầm vang lên liên tục, xung quanh đây bốc lên mùi của vật liệu hóa chất gắt mũi, đứng ngay đó một hồi Vạn Côn bắt đầu cảm thấy đau đầu.
Cậu ta đứng ở đó tròn hai mươi phút, mới rút ra một vật từ trong lưng quần.
Cầm quyển nhật kí nhăn nhúm trong tay, nhìn một lúc, cuối cùng cảm thấy như không thở nổi, bèn nhất quyết vứt nó xuống ven đường.
Hà Lệ Chân mệt mỏi về tới nhà, cô đem trứng gà trong gào mên bỏ lại vào tủ lạnh, ngồi xuống bàn rồi không muốn động tay làm gì nữa cả. Nhưng cô cảm thấy mình lại không khó chịu lắm.
Là không còn hơi sức đâu nữa.
Sau đó, cô đặt cây bút trong tay xuống, dựa vào bàn nhìn con cá vàng béo mập trong hồ đang bơi qua bơi lại.
Hà Lệ Chân nằm sấp một lúc, suy nghĩ bay đến tận đẩu tận đâu.
Cô nhớ lại cả quá trình từ lần đầu tiên chạm mặt Vạn Côn, nghĩ cẩn thận mỗi lần. Cô nghĩ mà thấy buồn, nhưng cô không ghét cậu ta, không một chút nào hết.
Cô tỉ mỉ nghĩ tới nguyên do, nhưng phát hiện chuyện này không phải chỉ mấy câu thì có thể nói hết được.
Suy nghĩ một hồi, cuối cùng vẫn dừng lại hình ảnh cậu ngồi chồm hổm trước cửa hàng tạp hóa hút thuốc. Hà Lệ Chân bừng tỉnh, hình ảnh này giống như một con dấu với màu mực đen in hằn lên trong đêm tối, khắc vào tâm trí cô, khi đã đóng xuống rồi thì không thể bôi xóa được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!