Chương 21: (Vô Đề)

Vạn Côn quay lại phòng trọ của mình, trong phòng Ngô Nhạc Minh tiếng động vang lên ầm ầm, Vạn Côn đẩy cửa ra, có ba người đang chơi game trong phòng. Ngô Nhạc Minh có một cái máy tính để bàn lỗi thời, máy đã rất cũ, màn hình hiển thị không được tốt, nhưng tính năng vẫn còn chấp nhận được. Vạn Côn không thích chơi những thứ này, nhưng Ngô Nhạc Minh cảm thấy rất hứng thú.

Một năm trước Vạn Côn có làm thêm trong quán internet, nên Ngô Nhạc Minh thường xuyên đến xài chùa, về sau Vạn Côn không chịu nổi việc Ngô Nhạc Minh lèo nhèo lẳng nhẳng mãi bên tai, nên có lấy một số linh kiện không còn xài nữa ở chỗ làm, lại bỏ tiền túi ra mua thêm một số đồ mới, sau đó tự ráp thành một cái máy cho cậu ta, Ngô Nhạc Minh lại cưa được cô em hàng xóm, thế là được dùng wifi miễn phí.

Họ đang chơi trò The King of Fighters, trò này khi chơi phải dùng tay game mới đúng, nhưng Ngô Nhạc Minh không có nên dùng bàn phím thay thế mà vẫn chơi được như bình thường. Trong gian phòng chật hẹp, tính đi tính lại thì cũng chỉ được chừng bảy tám thước vuông, ba cậu con trai ngồi chụm lại ở phía trước, Vạn Côn bước vào phòng cũng không phát hiện ra.

Vạn Côn cũng không buồn lên tiếng, lấy ra một điếu thuốc, đứng dựa tường nhìn cảnh ồn ào trong phòng.

Ngô Nhạc Minh chơi mãi chơi mãi, lại cảm thấy có gió lùa phía sau, cậu ta xoay lại bắt gặp Vạn Côn đang đứng ở cửa, cánh cửa phía sau vẫn chưa đóng.

"Cái đệch, anh về bao giờ." Ngô Nhạc Minh trợn tròn mắt: "Cứ như ma, im ru không lên tiếng gì cả."

Vạn Côn bước tới mấy bước hỏi: "Chơi cái gì vậy?"

"Không phải anh thấy rồi sao." Ngô Nhạc Minh quay đầu đi, tiếp tục chơi.

Chơi liên tục mấy ván, mấy người họ cảm thấy chơi đã rồi. Ngô Nhạc Minh đứng lên đi ra phòng vệ sinh, lúc quay lại đóng cửa mới nói: "Chơi gì nữa đây?"

Vạn Côn ngồi trên mép giường hút thuốc, Hàn Lâm ở bên cạnh duỗi người nói: "Gì cũng được, còn tưởng hôm nay sẽ được chơi đủ thứ, em cũng đã định bụng chơi suốt cả đêm, ai mà ngờ lại giải tán nhanh như vậy."

Ngô Nhạc Minh cười khùng khục: "Không phải chỉ mày nghĩ, mà ban đầu thật sự có lắm trò. Lý Oánh có nói trước với tao, cô ta định đi ăn sau đó đi hát, sau đó nữa thì đi chơi bi-a, có điều kế hoạch thay đổi nhanh quá." Cậu ta vừa nói, vừa huýt Vạn Côn, Vạn Côn nghiêng người nhưng cũng không hé răng.

"Chuyện này còn không phải đều do anh Côn của các cậu phá hôi sao, không biết nổi xung cai gì. Bọn con gái thích nhất là sĩ diện biết chưa, bình thường Lý Oánh hay khoe khoang lúc nào cũng theo sát bên anh, chỉ thiếu chút nữa là dính lên người anh luôn, cũng chưa từng thấy anh hung dữ như vậy." Ngô Nhạc Minh ngồi bên cạnh Vạn Côn, ngả người ra sau, cậu ta không thấp hơn Vạn Côn, vừa ngã người ra sau đã đập đầu vào tường, kêu cái bộp.

"Ui da, f*ck." Ngô Nhạc Minh ôm lấy đầu, Đường Chính ngồi đối diện vui vẻ bật cười ra tiếng, Ngô Nhạc Minh thẹn quá bèn nổi giận, giơ chân sút: "Cười, cười, cười c*n m* mày mà cười."

"Hỏi thật nhé, anh Côn," Đường Chính né được một đạp của Ngô Nhạc Minh, quay ra nói với Vạn Côn: "Sao anh không chừa chút mặt mũi nào cho Lý Oánh hết vậy."

"Phải đó." Hàn Lâm cũng nói: "Dù sao thì hôm nay cũng là sinh nhật người ta, coi như lừa gạt, thì dỗ dành một tí không được sao." Cậu ta nói rồi ngáp một cái: "Sau này đi hát hò ai còn mời nữa chứ."

Vạn Côn cười gằng một tiếng, ngước mắt lên nhìn Hàn Lâm: "M* mày chỉ giỏi việc đó, sau này muốn sống dựa dẫm vào đàn bà sao?"

"He he." Hàn Lâm cười vô sỉ: "Vậy cũng phải có đứa nào muốn nuôi em chứ, nếu Lý Oánh chịu theo em, em đây mỗi ngày đều sẽ cưng chiều cô ta lên tận trời ấy chứ."

Trong lớp, gia cảnh nhà Lý Oánh cũng được xếp thứ nhất thứ nhì, đã thế còn mê Vạn Côn điên đảo, mọi người ai ai cũng biết. Chỉ cần Vạn Côn đi học thì hôm đó cô bé sẽ quấn lấy Vạn Côn mời cậu ta đi ăn, dần dần, quan hệ với mấy người bạn của Vạn Côn cũng thân hơn, mời ăn hay đi hát Lý Oánh cũng đều gọi họ theo.

Ngô Nhạc Minh nghe Hàn Lâm nói, mới cười hô hố: "Tính làm tao cười rụng răng hả, Lý Oánh với mày? Nó có cùng tao cũng không thể ưng mày được. Nhưng mà…" Ngô Nhạc Minh ngưng lại, khoát tay lên vai Vạn Côn nói: "Em biết anh không thích cô ta."

Vạn Côn lười biếng nói: "Giờ mày mới biết."

Ngô Nhạc Minh rút một điếu thuốc ra, giả bộ cao thâm nhìn Vạn Côn nói: "Anh thích phụ nữ."

"…" Vạn Côn dùng vẻ mặt "Mày nói nhảm nhữa là ăn đập nghe chưa." nhìn Ngô Nhạc Minh, Ngô Nhạc Minh lo lắng nói: "Không phải con gái."

"Em biết rồi!" Hàn Lâm nói: "Anh Côn thích dạng phụ nữ trưởng thành phải không?"

Ngô nhạc Minh cười hê hê: "Vậy hỏi thử anh Côn của chúng ta xem."

Vạn Côn sút cậu ta một cái: "Bọn mày cứ giỡn đi, tao đi đây." Cậu ta vừa hút hết điếu thuốc, hai ngón tay kẹp vào đầu lọc, dụi tắt đốm lửa.

"Khoan." Ngôn Nhạc Minh kéo cậu ta lại: "Về một mình làm gì, anh đi lâu như vậy là đi đâu, em gọi điện thoại anh cũng không nghe."

"Chẳng đi đâu cả." Vạn Côn nói làm hơi thuốc cuối cùng cũng tràn ra từ trong miệng trong mũi cậu ta."Ở lại làm gì, mày vẫn nên kiếm gì đó mà, nếu không thì tập ngồi thiền đi?"

Ngô Nhạc Minh trề môi, trỏ điếu thuốc trên tay vào Vạn Côn: "Anh chờ chút." Nói xong bèn kéo một cái hộp dài dưới gầm giường ra: "Lại xem đi, hôm nay tranh thanh gió mát, bầu không khí rất thích hợp, anh mang tới chia cho mọi người đây."

Đường Chính nghiêng người qua: "Cái gì vậy?"

Ngô Nhạc Minh không trả lời, cười rất mờ ám.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!