Chương 20: (Vô Đề)

Người ta thường được mài dũa rèn luyện từ trong nghịch cảnh, Hà Lệ Chân nghĩ đã nghĩ thế. Thật sự phải cảm ơn Vạn Côn, nhờ cậu ta mà cô đã có thể bình tĩnh khi nghe thấy tiếng gọi bất thình lình kiểu này.

Cô quay lại thì thấy Vạn Côn đang ngồi chồm hổm dưới chân tường gần đó, cả người bị khuất trong bóng râm. Hà Lệ Chân không hiểu tại sao cậu ta bấy nhiêu đó tuổi rồi mà còn thích trò đứng trong những chỗ khuất ánh sáng như thế.

Hà Lệ Chân hỏi: "Sao không về nhà, cậu còn lang thang ngoài đường làm gì?"

Trong tay Vạn Côn hình như đang cầm một điếu thuốc, thuốc đã hút hết, cậu ta bèn vứt đầu lọc trên đất rồi đứng dậy, dùng chân giẫm lên di di.

Có lẽ vì đã đợi lâu, lại ngồi chồm hổm nên cậu ta cảm thấy hai chân tê râm ran, lúc đứng lên cả người lảo đảo theo, phải đưa tay vịn vào vách tường mới vững được.

Hà Lệ Chân nhăn mặt nói: "Cậu đã uống bao nhiêu?"

Vạn Côn đáp: "Không nhiều lắm."

Hà Lệ Chân không muốn nói chuyện kiểu lấp lửng này với cậu ta: "Cuối cùng là ít hay nhiều?"

Vạn Côn ngửa đầu suy nghĩ một chút, rồi nói: "Chừng mười chai thôi."

Hà Lệ Chân không nói gì, Vạn Côn khẽ cười, nói: "Tôi không say."

"Mau về nhà nhanh đi." Cô nói: "Khuya rồi."

"Tôi muốn hỏi cô chuyện này." Vạn Côn nói sâu xa.

"Chuyện gì?"

Vạn Côn đi tới, từng bước một bước ra khỏi bóng râm, đứng lại ngoài sáng. Ánh trăng phủ lên bờ vai đến khắp toàn thân của cậu ta một màu u ám. Cậu ta đút tay rong túi, thoáng cái đã đến trước mặt Hà Lệ Chân. Bất chợt cô ngửi thấy mùi rượu lẫn trong khói thuốc dâng lên nồng nặc đến ngộp thở.

"Nếu sau này trong giờ của cô tôi cũng không gây rối nữa, liệu cô có chịu ôm tôi không?" Cậu ta vừa nói vừa giang hai tay ra như muốn ôm. Cậu ta rất cao, hai tay vừa dang ra đã giống như một con đại bàng khổng lồ đang giương cánh, không cho ai trốn chạy.

Hà Lệ Chân cảm thấy dường như mình đã bị mùi rượu trên người cậu ta chuốc say, cô cúi đầu: "Vạn Côn, cậu đừng có làm bậy."

Vạn Côn đợi một lúc, lại chỉ nghe được những lời này, nhưng lại có vẻ không mấy bất ngờ, cậu ta gật đầu, buông tay xuống. Sau đó giơ chân đá lung tung lên mặt đất dưới chân, lầm bầm: "Hừ, lại thế này."

"Cái gì?"

Vạn Côn ngước lên, đôi mắt tối đen như mực không vì hơi men mà trở nên đục ngầu, ngược lại bóng đêm còn làm nó thêm lấp lánh lên, giống như hai viên thủy tinh đen tuyền. Cậu ta chỉ vào cô: "Chuyện nhật kí cô phân biệt đối xử, bây giờ cũng vậy, cô tưởng ông đây dễ bắt nạt lắm chắc."

Suýt nữa cô bị cậu ta chọc cho bật cười.

"Cậu bị bắt nạt?" Hà Lệ Chân nói: "Nếu có chuyện đơn giản như vậy thì trên đời này đã không mấy kẻ vô lại nữa rồi."

Nghe thấy lời này, Vạn Côn bỗng nhếch miệng cười, cậu ta cũng không cảm thấy Hà Lệ Chân đang móc máy mình ngược lại còn cảm thấy vô cùng vui vẻ. Hai tay lại đút trong túi quần, lại đứng thẳng người, dù sao thì méo mó có còn hơn không, cậu ta vẫn cao hơn Hà Lệ Chân rất nhiều. Vạn Côn hỏi Hà lệ Chân giống kiểu một tên vô lại: "Không phải cô nói mình đối xử với học sinh đều bình đẳng như nhau sao?"

"Đúng vậy."

"Vậy sau này tôi sẽ không mất trật tự trong giờ cô nữa, cô đến đây ôm tôi một cái đi." Thái độ của cậu ta khiến người ta thấy giống như đang đùa giỡn với một em bé tiểu học.

Hai quân đánh nhau, thua người không được thua trận. Hà Lệ Chân bình thản nói: "Những người khác nhau thì tiêu chuẩn tự nhiên cũng không giống nhau. Cậu muốn tôi ôm cậu, được thôi."

Đầu mày Vạn Côn nhướn mày lên, Hà Lệ Chân lập tức nói: "Nhưng điều kiện cũng không giống trước nữa, ngoài việc sau này không được gây rối trên lớp, cậu còn phải nộp bài tập, không được trốn học, không được đánh nhau, mỗi lần có bài kiểm tra đều phải tham gia, không được bỏ thi. Nếu làm được thì tôi sẽ ôm cậu thôi."

Hà Lệ Chân đang định lấy điều này ra chọc giận cậu ta, hoặc cho cậu ta thấy thấy độ này đặng biết khó mà lui.

Nhưng cô phát hiện khi Vạn Côn nghe xong chẳng những không tức giận mà ngược lại còn bình tĩnh suy nghĩ một hồi, đến khi cô cho rằng mặt trời sẽ mọc đằng tây, cô cũng có thể làm trờ thành một bậc thầy tâm lí, thì Vạn Côn chợt cúi đầu, móc trong túi quần ra một gói thuốc lá, rồi châm một điếu, sau đó nheo mắt nhìn vào Hà Lệ Chân qua làm khói mỏng, ánh mắt nguy hiểm tối tăm, cậu ta khàn khàn cất tiếng nói:

"…Đã vậy thì không phải là "ôm" này rồi."

Thà cô đồng ý ngay lúc nãy luôn, thua người thua trận còn hơn là bị đánh tả tơi không còn manh giáp, một bước sa cơ, thất bại không thể quay đầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!