Sau khi tan học, để an ủi tâm trạng tuột dốc vì thất tình của Bành Thiến nên Hà Lệ Chân mời một bữa cơm.
"Chị muốn ăn gì?" Hà Lệ Chân hỏi.
Ra khỏi cổng trường, Bành Thiến hét lớn: "Ăn thịt đi!"
"…" Hà Lệ Chân gật gù nói: "Thịt nướng nhé?"
"Đi thôi!" Hà Lệ Chân và Bành Thiến đi tới một quán nướng ngay bên trường học.
Chủ quán là một người Hàn Quốc, mặt bằng không lớn nhưng hương vị rất chính tông, làm ăn buôn bán rất phát đạt.
Khi Hà Lệ Chân và Bành Thiến bước vào, trong quán đã chật kín chỗ ngồi. Cũng may bọn họ chỉ có hai người, nên có thể chọn một chỗ trống trống ngồi xuống. Chỗ ngồi hơi chen chúc, bên phải là một người khách khác, bên trái đặt một tấm ngăn cao khoảng một mét.
Sau khi hai người ngồi xuống, người phục vụ đưa thực đơn lên, Hà Lệ Chân chuyển lại cho Bành Thiến: "Chị gọi đi, muốn…"
"Ế…!! Rót đi rót đi! Rót rượu đi chứ…!"
Phía bên kia vách ngăn bỗng vang lên những tiếng hú hét. Hà Lệ Chân ngừng lại, cô nghe giọng nói này có vẻ quen quen. Cô bèn nghiêng đầu qua, thẳng lưng lên để nhìn thử.
Bàn nọ ngồi bảy tám người, Hà Lệ Chân vừa nhìn đã biết đây là buổi tụ tập của các học sinh lớp 12-6.
Người đang ngồi đưa lưng về phía cô, chính là Vạn Côn.
Dường như Vạn Côn đang cầm ly rượu trong tay, bên cạnh có một nữ sinh đang rót rượu cho cậu ta, người đang la ó ồn ào là Ngô Nhạc Minh. Cô bé kia tên là Lý Oánh, là người đã đưa nước cho Vạn Côn trong tiết thể dục chiều nay.
Rượu đã đầy ly, Vạn Côn vừa muốn uống thì Lý Oánh chợt kéo tay cậu ta, không vui nói: "Chưa chúc mừng gì cả, anh gấp gáp làm gì."
Vạn Côn đặt ly rượu xuống, giọng cợt nhả: "Làm thơ chúc mừng gì đó à."
Lý Oánh bị cậu ta trêu đỏ cả mặt: "Hôm nay là sinh nhật em mà, anh nói gì chúc em đi."
Vạn Côn miễn cưỡng cười cười: "Chúc em già thêm một tuổi."
"Thất đáng ghét." Lý Oánh giơ tay khẽ đấm nhẹ lên cánh tay Vạn Côn, hai gò má như hai đóa hoa, vẻ mặt nũng nịu. Vạn Côn nhăn mặt, nâng ly lên nói: "Đừng quậy, cạn nào."
"Để em rót thêm cho."
Hà Lệ Chân quay đầu lại, Bành Thiến cũng để ý tới chuyện lúc nãy, bèn thì thầm hỏi: "Là lớp 12-6?"
Hà Lệ Chân gật đầu.
"Hay thật đấy." Bành Thiến nói: "Mới chiều nay còn đánh nhau ầm ĩ thế mà tối đến đã đi ăn mừng sinh nhật. Sức đâu mà khỏe thế."
Hà Lệ Chân lảng sang chuyện khác: "Đừng để ý đến chúng nữa, cô gọi đồ ăn chưa."
"Xong rồi." Bành Thiến đưa thực đơn cho người phục vụ, sau khi người này đi, Bành Thiến lại ngồi than thở.
Hà Lệ Chân khuyên: "Đừng để trong lòng, mọi chuyện sẽ qua nhanh thôi, cái này gọi là…" Cô nghĩ một chút lại nói: "Người cũ không đi người mới làm sao tới."
"…" Bành Thiến không nói mà nhìn cô: "Em an ủi chị thế này sao."
Hà Lệ Chân đáp: "Em rất thành tâm mà."
Người phục vụ mang lên vài chai bia, Hà Lệ Chân trợn mắt.
"Chị gọi hả?"
"Ừ, mượn rượu giải sầu, em không biết sao, uổng công em làm cô giáo dạy văn thật đấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!