Sau khi bị Diêm Nhuệ Bình và Hồ Phi la mắng, có vẻ Vạn Côn và Ngô Nhạc Minh cũng chịu nề nếp được mấy ngày. Ít ra, cho tới một tuần tiếp theo, chúng đều ngoan ngoãn đi học, trên lớp cũng không kiếm chuyện gây sự nữa.
Sau đó vào một ngày có tiết ngữ văn, Vạn Côn vẫn ngồi tựa trên lưng ghế, nhìn bàn ngẩng người. Trên bàn không để thứ gì, không biết cậu ta đang nhìn gì nữa.
Sau khi tan học, Hà Lệ Chân đi về phòng giáo viên, đi nửa đường thì nghe thấy có tiếng gọi nhỏ: "Qua đây." Sau đó bên hông có một bóng người lướt qua, Vạn Côn từ bên cạnh Hà Lệ Chân bước một bước dài lướt qua, cô dừng bước, nhìn bóng cậu ta đã khuất sau góc rẽ.
Đó là căn phòng chứa những thứ không dùng nữa.
Hà Lệ Chân mím môi, đi theo.
Vạn Côn đang đứng trong phòng chờ cô.
Hà Lệ Chân đóng kín cửa, rồi quay lại nhìn cậu ta.
Căn phòng này không hề khác với lần trước, ngoại trừ bụi bặm có bám nhiều hơn một chút.
Vạn Côn đút tay trong túi quần, nhàn nhã đứng ở đó.
Hà Lệ Chân hỏi: "Có chuyện gì không?"
Vạn Côn liếc nhìn cô, sau đó từ lưng quần phía sau rút ra một thứ, ném nó lên chiếc bàn bên cạnh. Hà Lệ Chân bước lại xem, đó là tập nhật kí của cậu ta.
Cuốn sổ tay này gặp phải loại chủ nhân như thế cũng thật đáng thương, trong sổ viết không nhiều không nói, đã vậy còn bị giày xéo không còn ra hình dạng của một cuốn tập nữa, không phải vo tròn thì là cuộn lại, chỉ chút nữa thôi là thành giấy vụn.
Hà Lệ Chân hỏi: "Em đưa cái này làm gì?"
Vạn Côn chỉ chỉ vào cuốn sổ, vẻ mặt kiêu ngạo: "Cô làm sao mà được làm giáo viên vậy."
Hà Lệ Chân sững người: "Cái gì?"
"Cô làm việc qua loa quá đấy." Vạn Côn nhìn xung quanh, lạnh nhạt nói: "Tôi viết cho cô trịnh trọng đến thế, mà cô lại tùy tiện trả lời như vậy, có phải hơi thiếu trách nhiệm không."
Hà Lệ Chân không để ý đến thái độ của cậu ta, tuân theo quan điểm sống có sai phải sửa, cô cẩn thận nhớ lại nội dung mình đã viết: "À…" Cô nghĩ rồi nói: "Tôi nói cậu cố gắng học sẽ tiến bộ dần dần, cái này sao có thể gọi là qua loa đại khái được."
Vạn Côn bị cô chọc cho tức nghẹn họng, trợn mắt bước lên trước một bước.
"Tôi nói xin lỗi cô, cô lại viết cho tôi cái này?"
Hà Lệ CHân vô cùng ngạc nhiên nhìn cậu ta: "Không thì cậu bảo tôi phải làm sao?"
"Tôi…"
Vạn Côn bỗng cứng họng, sau đó quay lưng lại, giẫm chân lên cái bàn cạnh đó, thuận miệng nói: "Dù sao thì cũng không phải cái này."
Hà Lệ Chân nhìn cậu, người thiếu niên đang đứng ngược sáng, đường nét một bên mặt tráng kiện đầy sức sống. Giống như Vạn Côn có thù oán gì với cái bàn kia, cậu ta vung chân đạp một cái, Hà Lệ Chân bèn mở miệng nói: "Cậu đừng làm hỏng nó."
Vạn Côn quay lại nhìn cô.
Hà Lệ Chân nói: "Viết nhật kí chỉ là một hình thức để luyện văn viết chữ, thật ra cũng không có công dụng gì, hơn nữa, tôi viết cho cậu câu đó là thật lòng mong cậu có thể chăm chỉ học tập, trải qua thời gian vui vẻ khi còn trên ghế nhà trường. Ngoài ra, tôi cũng sẽ không qua loa đại khái với ai, mà đều đối xử bình đẳng với mọi người."
"Sao?" Vạn Côn chau chặt hàng lông mày, Hà Lệ Chân nhìn thấy ánh mắt ánh lên vẻ "ông đây không tin" của cậu ta, cô vẫn đứng ngay người.
Sắc mặt Vạn Côn chợt đổi, giống như nắm chắc chứng cứ trong tay, cậu ta rút một quyển sổ tay khác giắt sau thắt lưng vứt lên bàn."
"Đây là?"
Hà Lệ Chân bước qua xem, cuốn nhật kí này được giữ cẩn thận, còn rất mới, chỉ có hai vết hằn trên đó, có vẻ như là do Vạn Côn làm. Trên bìa cuốn vở có viết tên …Ngô Uy.
Bỗng nhiên cô cảm thấy răng mình ê buốt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!