"Mau xin lỗi cô em nhanh!" Diêm Nhuệ Bình giận dữ nói.
Vạn Côn không hé răng, ánh mắt rơi trên mặt Hà Lệ Chân, trái tim Hà Lệ Chân nhảy lên thình thịch.
Diêm Nhuệ Bình thấy cậu ta không chịu nói tiếng nào không kiềm được nóng giận, cây lau nhà trong tay lại chực giơ lên.
"Vạn Côn!" Bỗng Hà Lệ Chân kêu lên, Diêm Nhuệ Bình dừng tay lại, quay sang nhìn cô.
Hà Lệ Chân nghiêm mặt nhìn Vạn Côn: "Em nói đi, chuyện hôm nay em làm là đúng hay sai."
Vạn Côn không trả lời, Diêm Nhuệ bình mắng: "Thằng này…"
"Thầy Diêm." Hà Lệ Chân nói với Diêm Nhuệ Bình: "Tôi muốn nói với em ấy mấy câu."
Mấy lời răn đe ngẹn lại trong họng, Diêm Nhuệ Bình gật đầu, đứng sang bên cạnh Hồ Phi, Hồ Phi đưa qua một ấm trà, ông cầm lấy, uống ừng ực mấy hớp.
Hà Lệ Chân nhìn thẳng vào mắt Vạn Côn, nghiêm túc nói: "Nếu em không muốn đi học, em có thể ngủ gật trong giờ hoặc có thể không đến lớp. Nhưng khi em đã bước vào lớp học rồi, thì bản thân là một học sinh, em có nghĩ vụ phải chăm chỉ nghe giảng, không có quyền được làm ảnh hưởng tới các bạn học khác! Lần này, tôi có thể coi như chưa có chuyện gì xảy ra, nhưng nếu để có lần tiếp theo, tôi xin em không cần có mặt trong giờ dạy của tôi nữa."
Vạn Côn vẫn đứng im lặng cúi đầu nhìn cô.
Trong đôi mắt cậu ta như có một ngọn lửa màu đen rừng rực cháy, không tỏ ra sợ hãi, chỉ có một suy nghĩ ẩn sau ý cười sâu xa trong đó. Trái tim của Hà Lệ Chân, lời nói của Hà Lệ Chân, hai điều này đứng tách biệt thành hai.
Cô đang xin thay cho cậu.
Đúng vậy, cho dù là Vạn Côn hay là Hà Lệ Chân đều nhận ra điều này. Hà Lệ Chân không bắt cậu xin lỗi, bởi vì trong mơ hồ, cô biết rằng còn có Diêm Nhuệ Bình và Hồ Phi ở đây, không đời nào cậu ta sẽ mở miệng nói điều đó.
Có thể những thầy cô khác không hiểu, nhưng cô thì biết, cô biết con người này bướng bỉnh thế nào, giống như một tảng đá chịu gió chịu sương trong công trình xây dựng, bền bĩ nhẫn nại không có giới hạn.
Khi Diêm Nhuệ Bình nhàn nhã cùng Hồ Phi ngồi bên cạnh uống trà, Hà Lệ Chân phê bình hai người họ mấy câu, sau đó nói: "Chuyện ngày hôm nay coi như cho qua, tôi mong các em sẽ không tái phạm, thầy cô vẫn sẽ tin tưởng các em. Hai đứa đi đi."
Vạn Côn cười khẩy, không nói bất cứ điều gì đã cùng Ngô Nhạc Minh đeo lại ba lô quay người ra ngoài.
"Ơ…"Diêm Nhuệ Bình không ngờ mọi chuyện lại như vậy, Hà Lệ Chân đứng cản trước mặt ông: "Thầy Diêm, chuyện lần này coi như kết thúc."
Hồ Phi bước lại nói: "Cô mà không trừng trị bọn chúng nghiêm khắc, lần tới chúng vẫn sẽ có thái độ này. Bọn chúng cảm thấy cô dễ bị bắt nạt, sau này giờ học của cô sẽ không yên ổn đâu."
Hà Lệ Chân nói: "Cho các em ấy một cơ hội, lần sau nếu còn như vậy nữa, tôi sẽ không bỏ qua."
Hai thầy giáo nhìn nhau, rồi không hẹn mà cùng thở dài, Diêm Nhuệ Bình nói: "Các cô…đúng là dễ mềm lòng. Loại như bọn nó sẽ không có chuyện thay đổi đâu. Lần này chỉ là gây rối nho nhỏ, cô vẫn chưa chưa chứng kiến lúc nó thực sự quậy tung lên đâu."
Hà Lệ Chân hơi cúi đầu, cùng hai thầy giáo đi ra hành lang, cô nhìn lớp xi măng xám ngoét nói: "…Vậy sao."
Khi quay lại văn phòng, Hà Lệ Chân ngồi trước bàn của mình, có cảm giác mệt rã cả người.
Tiếng gõ cửa khe khẽ vang lên, cô quay lại thấy Ngô Uy mắt rưng rưng nước đang đứng ở cửa.
"Ơ kìa." Hà Lệ Chân không biết nên khóc hay nên cười: "Ngô Uy, mau vào đây, em sao vậy?"
"Cô Hà…" Ngô Uy đi vào, vẻ mặt như đưa đám, nước mắt nước mũi mếu máo: "Cô ơi, tất cả đều là lỗi của em."
"Cái gì mà lỗi của em?"
"Nếu không phải tại ở trên lớp em đọc sai đề…"
Khi cơn giận qua đi, Hà Lệ Chân nhớ tới câu "độc thượng thanh lâu" kia, cũng cảm thấy buồn cười nhưng vì để ý tới tâm trạng của Ngô Uy nên đành nhịn lại.
"Không có gì đâu, không phải lỗi của em."
"Nhưng…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!