Vạn Côn ngồi trên chiếc sofa nhỏ kê trong phòng, Hà Lệ Chân cầm thuốc đi ra, cô rửa tay sạch sẽ. Lúc quay lại, Vạn Côn đã ném ba lô sang một bên. Hai tay cậu ta nắm lấy mép áo, nhấc tay lên đế cởi áo làm cơ lưng kéo dãn ra.
Bất giác Hà Lệ Chân lại quay đầu rửa tay thêm lần nữa.
Vạn Côn ở trần ngồi đó, không có chút gì gọi là mất tự nhiên. Không biết do suốt ngày dang nắng hay sao mà da Vạn Côn có màu ngăm đen, màu da trên cơ thể càng làm cho cậu ta có vẻ ngông nghênh hơn. Dường như Vạn Côn còn rất tự mãn với cơ thể của mình, không biết vô tình hay cố ý mà cậu ta ngồi dang cả hai tay ra, dưới ánh nắng từng thớ từng thớ cơ bụng đều đặn hiện rõ sự rắn chắc, chiếc quần jean cạp trễ để lộ những sợi lông bụng xếp thành một đường mọc ngay dưới rốn, kéo dài xuống phía dưới.
Hà Lệ Chân tắt vòi nước, mắt nhìn thẳng, bước ra phía sau lưng cậu ta.
"Cúi xuống."
Vạn Côn dịch người, cong lưng lại như con tôm, Hà Lệ Chân nhìn cái lưng của cậu ta, cảm giác mất tự nhiên cũng ném văng khỏi đầu.
"Sao lại để đến nông nỗi này?"
Hà Lệ Chân trợn mắt. Bây giờ sau lưng Vạn Côn vẫn còn đỏ ửng, có mấy chỗ còn rất nghiêm trọng, những mụn nước không được chăm sóc tốt đã vỡ ra, phần da xung quanh đều đỏ rộp lên, cứ để như thế này còn không nhiễm trùng thì mới là lạ.
Vạn Côn quay đầu sang một bên, cúi đầu thổi vài sợi tóc rụng trên tay mình: "Có gì đâu."
Hà Lệ Chân nghiến răng, đi hứng một chậu nước sạch, pha nước muối loãng, rồi nhẹ nhàng xoa lên mấy chỗ phỏng nặng.
"Có đau không?"
Vạn Côn lắc đầu.
Hà Lệ Chân đứng phía sau chỉ có thể nhìn thấy một bên mặt của cậu ta nên hỏi lại: "Thật sự không đau chứ?"
"Không có."
Hà Lệ Chân biết không thể không có một chút cảm giác nào được, cô nhớ tới những chuyện trước đây, khẽ nói nhỏ: "…Đúng là có thể chịu được."
Vạn Côn bật cười khẽ, thích thú như một cậu bé, lại có chút hơi sắc bén, đầy ngạo mạn. Hà Lệ Chân nhìn cậu ta nhưng cậu ta không quay đầu lại.
Cô nhẹ nhàng bôi thuốc lên vết thương, cô rất chăm chú, suốt một lúc không nói gì.
"Cô giáo này…" Vạn Côn bỗng nói.
Bởi vì một tiếng cô (giáo) này mà tay Hà Lệ Chân dừng lại mất mấy giây. Cô rất muốn hỏi cậu ta, câu nói ngày hôm qua, sau này coi như không có một học sinh như cậu ta.
Bây giờ gọi cô như thế, có phải là không tính hay không.
Nhưng cuối cùng cô cũng không hỏi, trái tim của những người trẻ tuổi luôn luôn biến ảo vô thường, cô không cần để tâm đến những chuyện cỏn con này.
Vạn Côn nhìn tay mình nói: "Tay cô rất lạnh."
Hả?
Hà Lệ Chân bất giác giơ bàn tay đang thoa thuốc lên, cô nhìn ngón tay dính đầy thuốc mỡ, nói: "Lạnh lắm sao?"
Vạn Côn ừ, Hà Lệ Chân nhìn một chút mới nói: "Vậy để tôi đi rửa tay bằng nước ấm rồi lại sứt thuốc tiếp nhé."
Vạn Côn quay lại nói: "Không cần đâu, cứ bôi tiếp cũng được."
Hà Lệ Chân: "Không phải cậu nói tay tôi lạnh sao?"
Vạn Côn chớp mắt, cúi đầu chơi với ngón tay mình: "Lạnh một chút rất dễ chịu."
Hà Lệ Chân nhìn cậu ta một lát, sau đó im lặng tiếp tục bôi thuốc.
Cậu ta vừa nói…Hà Lệ Chân cau mày nhớ lại, cậu ta nói tay cô lạnh, cho nên lúc này cô mới phát hiện ra lưng cậu ta rất nóng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!