Chương 13: (Vô Đề)

Vạn Côn ngồi trên tảng đá suốt một đêm, Hà Lệ Chân cũng nhìn cậu ta suốt một đêm.

Đến nửa đêm, Hà Lệ Chân vô cùng mệt mỏi, ngủ gà ngủ gật, ý thức cũng mơ hồ, cô đã không còn nhìn thấy bóng dáng Vạn Côn nữa, chỉ còn thoáng thấy một chút ánh lửa lập lòe màu cam lóe lên từ đầu mẩu thuốc lá.

Vạn Côn bình thản ngồi hút thuốc, khi trời đã khuya, cậu ta cũng vừa hút hết một gói.

Đồng thời khi đốm lửa trên điều thuốc tắt ngúm, đầu Hà Lệ Chân cũng nghiêng sang một bên chìm vào giấc ngủ.

Hà Lệ Chân cảm thấy giấc ngủ này vô cùng bất an, cô tỉnh giấc rất sớm. Lúc tỉnh dậy cô phát hiện mình đang ngủ trên một chiếc giường cứng. Đầu hơi đau nên cô chập chạp ngồi dậy.

Bên cạnh giường đặt một chiếc sofa cũ, lúc cô ngồi dậy thì thấy Vạn Côn đang ngủ trên đó.

Hà Lệ Chân nhìn ra xung quanh, gian phòng rất nhỏ, từ cửa sổ nhìn ra ngoài là khoảng sân ngày hôm qua, đây chắc là nhà của Vạn Côn.

Cô bước xuống giường tìm balo của mình rồi xem đồng hồ. Sau đó cô lấy điện thoại, nhẹ nhàng mở cửa ra ngoài gọi điện.

Hơn sáu giờ, thầy hiệu trưởng còn chưa thức giấc, điện thoại reo một hồi mới có người nghe máy, giọng nói đầu bên kia mơ hồ không rõ.

"…Alo? Cô Hà hả?"

Hà Lệ Chân hạ giọng: "Xin lỗi thầy hiệu trưởng, còn sớm vậy mà đã gọi cho thầy, em là Hà Lệ Chân."

"Ừ, không sao, có chuyện gì không?"

Hà Lệ Chân nói: "Hôm nay em, em thấy khó chịu trong người, có thể xin nghỉ nửa ngày được không ạ."

"Khó chịu? Cô bệnh sao?"

Hà Lệ Chân tiếp tục nói dối: "Chắc là…"

"Không sao đâu, đến lúc đó đổi giờ dạy là được. Cô nghỉ ngơi cho tốt nhé. Sức khỏe là trên hết."

"Dạ, đã làm phiền thầy rồi."

Cúp máy, Hà Lệ Chân quay về phòng, cô vẫn còn nhìn di động, bỗng nhiên trong tầm mắt xuất hiện một đôi giày, Vạn Côn đứng trước mặt cô.

Hà Lệ Chân mở to hai mắt: "Sao em không lên tiếng gì thế."

Vạn Côn cúi đầu nhìn cô không nói.

Hà Lệ Chân nhìn cái giường: "Tối qua là em đưa tôi về?"

Vạn Côn không cười, chỉ lạnh lùng nhìn cô: "Phải, cuối cùng tôi cũng không thể giống người nào đó, dẫn người ta về nhà rồi lại đuổi người ta đi."

Hà Lệ Chân cứng họng, cô ngẩng mặt lên.

"Chuyện đó và chuyện này làm sao có thể giống nhau! Bản thân em đã sai mà còn không biết sao?" Thấy Vạn Côn lại muốn nói, cô lập tức chặn câu châm biếm của cậu ta lại: "Không nói chuyện này nữa, em cũng quên nó đi."

Đôi mắt Vạn Côn vẫn dán chặt vào cô, bỗng nhiên Hà Lệ Chân không dám ngẩng đầu lên. Cô đi lướt qua cậu ta, cầm lấy balo, nói: "Tôi đi đây, em nhớ đi học đấy."

Hà Lệ Chân muốn mở cửa ra nhưng còn chưa kịp thì một bàn tay đã đè lên cánh cửa giữ nó đóng lại.

Cô không ngoảnh lại: "Vạn Côn, thả tay ra, tôi phải về."

Tiếng nói của Vạn Côn ở ngay trên đầu cô, trầm và không nghe ra cảm xúc gì.

"Nhà ông nghèo nên cô coi thường lắm phải không."

Khi nghe câu này, trái tim Hà Lệ Chân thắt lại, nhớ tới những suy đoán và đủ mọi chuyện xảy ra trước đó, cảm thấy thật xót xa. Cô im lặng lâu sau đó mới nói: "Đúng là rất nhiều lúc tôi cảm thấy rất coi thường cậu, nhưng không phải vì điều này."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!