Chương 12: (Vô Đề)

"Gia đình cậu ta có chuyện gì vậy?"

Ngô Nhạc Minh không muốn nói, nhưng cậu ta đã lỡ nói ra, Hà Lệ Chân lại bày ra bộ dạng này, cậu ta cảm thấy rất hối hận, không nên nông nổi đi tìm cô ta làm gì.

"Cuối tuần trước anh Côn đã về nhà rồi."

Cuối tuần trước.

Đó chính là lúc cùng đi với cô, sau đó hai người tách ra, Hà Lệ Chân nhớ lại.

"Mỗi tháng cậu ấy thường về nhà một lần, nhưng hai ba ngày là sẽ quay lại, ít khi ở nhà cả tuần giống như lần này." Ngô Nhạc Minh nói: "Hôm qua…"

"Hôm qua làm sao?"

"Hôm qua cậu ấy gọi cho em…" Giọng Ngô Nhạc Minh nhỏ đi.

Hà Lệ Chân hỏi: "Cậu ta nói cái gì?"

"Cậu ấy mượn em bốn ngàn."

Hà Lệ Chân hơi nhíu mày, bốn ngàn, nói nhiều không nhiều, nói ít không ít, chủ yếu ở đây là cậu ta muốn làm gì.

"Em ấy không nói mượn tiền để làm gì sao?"

Ngô Nhạc Minh nhìn sang chỗ khác, cậu ta nhìn chòng chọc vào cây chổi trong góc tường: "Em chỉ có thể nói với cô là cậu ấy muốn dùng cho việc nhà, những cái khác em không nói được."

"Em không cần giả vờ ngây thơ như vậy." Hà Lệ Chân chau mày, lạnh lùng nói: "Tuổi các em thích nhất là những trò này, cái này không thể nói, cái kia không thể nói, làm giống như mọi thứ điều là bí mật."

Ngô Nhạc Minh chợt quay lại, trợn mắt lên nhìn cô.

"Cô thì biết cái gì?" Giọng cậu ta không cao nhưng rất mạnh mẽ: "Cô thì biết cái gì, đừng nghĩ cái gì mình cũng đúng."

"Vậy em nói đi." Cuối cùng Hà Lệ Chân cũng vặn lại cậu ta: "Em không nói thì làm sao tôi biết?"

Ngô Nhạc Minh khoác túi xách lên vai, quay đi: "Không cần."

"Tôi có thể cho mượn tiền." Hà Lệ Chân nói.

Ngô Nhạc Minh ngừng bước.

"Nói rõ mọi chuyện. Nếu có chuyện em nghĩ thật sự không thể nói thì có thể bỏ qua." Hà Lệ Chân nói với cái lưng của cậu ta: "Nhưng tôi có một điều kiện."

Ngô Nhạc Minh chậm chạp quay người lại: "Điều kiện gì."

Hà Lệ Chân nói: "Tiền, tôi sẽ đích thân đưa cho em ấy."

Ngô Nhạc Minh hơi do dự, cau mày, nói nhỏ: "Cậu ấy không cho em nói địa chỉ nhà cậu ấy với người khác."

Từ biểu hiện của Ngô Nhạc minh, trong một thời gian ngắn, Hà Lệ Chân đã đoán ra, cậu ta thực sự đã cùng đường. Cậu ta cần dùng tiền gấp nhưng nhất thời không kiếm được ai có thể cho mượn bốn ngàn.

Đương nhiên, Hà Lệ Chân cũng có nghi ngờ chuyện tại sao cậu ta lại hỏi mượn cô. Nhưng nghi ngờ này không phải là điều nên lo lắng vào lúc này.

Hà Lệ Chân nhìn Ngô Nhạc Minh không nói gì, hiện tại cô hoàn toàn ở trong tư thế của một người bề trên đang bàn điều kiện với một tên nhóc con.

Ngô Nhạc Minh nhanh chóng đầu hàng cô.

"Em nói cho cô biết, cô nhất định phải đưa tiền cho cậu ấy. Cậu…cậu ấy thực sự cần rất gấp, hơn nữa cô tuyệt đối không được để lộ địa chỉ nhà cậu ấy cho người khác biết!" Ngô Nhạc Minh lải nhải một thôi một hồi: "Cậu ấy sẽ giết em!"

Sáu giờ tối, Hà Lệ Chân bước ra khỏi ngân hàng, trong balo cất một chồng tiền.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!