Quảng trường Võ Minh nằm ở trung tâm thành phố, là khu thương mại lớn nhất Dương Thành, lần trước Thương Khiết tới tìm Hà Lệ Chân, hai cô đã đi ăn ở đây. Hà Lệ Chân ngồi xe bus, chừng chín giờ bốn mươi thì tới quảng trường.
Kiến trúc tiêu biểu của quảng trường Võ Minh là một bức điêu khắc được dựng lên vào đầu những năm 2002, bức tượng có một cái tên rất văn nghệ…"Năm tháng đóng băng". Tạo hình mang hơi hướm của phong cách hiện đại, được tạo thành từ những phiến lớn hình rẽ quạt màu xanh lam xếp chồng lên nhau, khi đứng gần thì không nhìn ra được gì, nhưng khi nhìn từ đằng xa, bức tượng tựa như từng cơn sóng biển dập dờn, hết lớp này tới lớp khác.
Lúc cô và Thương Khiết đi ăn ở đây, ngồi trong tiệm từ xa xa nhìn về bức tượng, cô cảm thấy bản thân dường như có thể hiểu được cảm xúc của người nghệ nhân.
Sóng biển, từ khi hiện hữu thì đã được định sẵn. Chỉ cần còn chuyển động, chỉ cần còn tồn tại, thì lớp sau không thể nào gặp được lớp trước. Hà Lệ Chân ngẩng đầu suy nghĩ miên man. Vào cuối tuần nên quảng trường có rất nhiều người đi tản bộ, xung quanh rất nhộn nhịp. Nhìn một hồi lâu cổ cũng mỏi nhừ, Hà lệ Chân lắc một vòng, thì trông thấy Vạn Côn.
Cô có cảm giác Vạn Côn cũng đã nhìn thấy cô, mặc dù lúc bước đi cậu ta vẫn luôn cúi đầu nhưng vẫn có thể tìm đúng vị trí bước đến đứng ngay trước mặt cô.
Bệnh của cậu ta hình như đã đỡ hơn, hiện giờ cậu ta mặc một bộ đồ thể thao màu đen, sạch sẽ gọn gàng, càng làm nổi bật dáng người lưng rộng chân dài, căn tràn sức sống giống như một cây tùng xanh biết. Có điều cái cây này có vẻ hơi xiêu vẹo hơn những cái khác. Hà Lệ Chân nhìn Vạn Côn đủng đỉnh bước về phía cô, trông giống như một tên anh chị, tướng đi lúc nào cũng khòm khòm, thật uổng cho một vóc dáng đẹp như thế.
Hà Lệ Chân lập tức nghiêm mặt lại khi cậu ta sắp bước tới gần, khi cậu ta đã đứng trước mặt, cô mới hít sâu một hơi, vừa định mở miệng.
"Em…"
"Đi theo tôi, đứng đây làm gì." Vạn Côn nắm luôn lấy tay Hà Lệ Chân, kéo theo bên cạnh.
Hà Lệ Chân vung tay thụt lùi lại mấy bước, nghiêm khắc nói: "Vạn Côn, cậu đứng lại đó!"
Vạn Côn cười cười, hai tay đút vào túi, lại bước đến đứng trước mặt cô.
"Gì?"
Hà Lệ Chân sầm mặt: "Cậu viết lên nhật kí cái gì vậy!"
Vạn Côn nói: "À, cái đó à, không phải cô nhìn thấy rồi sao."
Hà Lệ Chân nói: "Cậu không được đùa giỡn như vậy, tôi cảnh cáo cậu, nếu còn như vậy nữa thì tôi…"
"Cô sẽ làm gì?" Vạn Côn cúi người, dừng lại trước mặt Hà Lệ Chân nói: "Nói với Hồ Phi? Hay là nói với người ta công việc của tôi?"
Khi cậu ta vừa nói tới đây thì cô lại đổi lại hỏi: "Em vẫn còn làm ở đó đúng không?"
Vạn Côn đứng thẳng dậy, làm như không có việc gì nhìn về phía bãi cỏ bên cạnh. Bãi cỏ không sạch sẽ lắm vì có không ít rác mà người đi đường xả xuống.
Trong lòng của Hà Lệ Chân đã hiểu những lời Thương Khiết nói: "Cậu vẫn còn làm ở đó. Vậy đừng trách tôi thông báo với nhà trường."
"Được thôi." Vạn Côn hoàn toàn không quan tâm nói.
Hà Lệ Chân sửng sốt, Vạn Côn dường như đã chắc chắn rằng Hà Lệ Chân sẽ không nói chuyện này ra ngoài. Cậu ta lại giữ lấy tay cô: "Không phải cô bảo tôi không được đùa giỡn nữa sao, vậy cô đi với tôi vào xem phim đi."
"Sao cơ?" Hà Lệ Chân không hiểu.
Vạn Côn cười cười: "Đi xem phim thì tôi sẽ không viết bậy trong nhật kí nữa."
Hà Lệ Chân thấy hơi bối rối: "Vạn Côn cậu đừng quậy nữa!" Cô xô cậu ta ra, bỗng nhiên Vạn Côn thở mạnh, tay chống vào cột đá, cúi gập người xuống.
"…" Hà Lệ Chân nhìn cậu ta: "Cậu sao vậy?"
Hàng lông mày của Vạn Côn nhíu lại, trên trán toát mồ hôi, cậu ta quay qua nhìn cô chửi: "Đ** mẹ, sau lưng tôi còn chưa hết đâu, cô muốn giết ông đây phải không!"
Hà Lệ Chân tay nắm chặt balo đứng yên tại chỗ, vì có thật giật mình nên cô đã không để ý đến câu đáp lời vô lễ của Vạn Côn. Cậu ta đang mặc đồ thể thao, cổ áo dựng thẳng nên Hà Lệ Chân không thể nhìn thấy vết thương, cô khẽ nói một câu: "Xin lỗi."
Vạn Côn đứng cho qua cơn đau một lúc, sau đó lại thẳng người lên nói với Hà Lệ Chân: "Vào xem phim thôi, nâng cao hiểu biết giữa cô trò, có gì ghê gớm đâu mà."
Trong khi Hà Lệ Chân còn mãi nghĩ tới vết thương của Vạn Côn, thì đã bị cậu ta kéo vào trong.
"Cô chờ ở đây, tôi đi mua vé." Vạn Côn để Hà Lệ Chân đứng yên một chỗ, Hà Lệ Chân gọi cậu ta hai lần nhưng cậu ta không trả lời. Lúc Vạn Công quay lại thì trong tay đã cầm một cái cốc giấy đựng bắp rang bơ, cậu ta đặt lên bàn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!