Rất lâu mới đợi được điện thoại của Thương Khiết, Hà Lệ Chân khoác túi đi ra cổng trường. Thương Khiết ngồi trong xe ngoắc tay: "Lệ Chân! Ở đây…"
"Trường quái gì thế này." Sau khi lên xe, Thương Khiết nói: "Vách tường đều bể từng mảng loang lổ hết rồi."
Hà Lệ Chân nói: "Đâu đến nỗi như vậy chứ."
"Hừm." Thương Khiết nói: "Có biết quán nào ngon không, mình chưa ăn nữa, chết đói đến nơi rồi."
Hà Lệ Chân lắc đầu, thật thà nói: "Không biết…"
"Ôi được rồi, mình biết một chỗ." Thương Khiết có vẻ không bất ngờ: "Trước giờ cậu có đi tiệm ăn đâu mà."
Hà Lệ Chân nói: "Gần đây mình nhiều việc quá."
Thương Khiết dừng xe bên đường, tra bản đồ một lúc lâu, cuối cùng mới tìm được một khu thương mại. Hai người chọn một quán nướng, Thương Khiết vừa vào đã gọi bốn phần thịt nướng.
Lúc ăn hai người có kể cho nhau mấy chuyện gần đây, Hà Lệ Chân có chuyện vẫn vướng mắt trong lòng nên ăn cũng ít.
"Cậu không ăn sao, không thấy đói à?" Thương Khiết hỏi.
"Ừ, chưa đói lắm." Hà Lệ Chân uống miếng nước rồi mới nói.
"Thương Khiết."
"Gì?"
"Cậu…Hà Lệ Chân nhìn bạn: "Cậu còn tới đó nữa không?"
"Chỗ nào?" Thương Khiết nhả ra một miếng xương.
Hà Lệ Chân nói: "Là chỗ lần trước cậu dẫn mình tới đó."
"Ở đâu cơ?" Thương Khiết nhíu mày, nuốt thêm một miếng thịt nữa chợt nói: "Ah, cậu nói quán bar đó đó hả?"
"Ừ."
"Tú Quý." Cuối cùng Thương Khiết cũng nhớ ra: "Không có, không phải mình mới vừa về tới đây sao, sau đó là qua chỗ cậu luôn, sao vậy?"
Hà Lệ Chân lắc đầu: "Không."
Thương Khiết nhìn vào mắt Hà Lệ Chân, nhai nuốt hết thức ăn trong miệng rồi đặt đũa xuống.
"Có vấn đề." Cô ta kết luận đơn giản: "Nói đi."
Hà Lệ Chân cũng không có ý định giấy diếm, cô nói với Thương Khiết: "Mình muốn biết, Vạn…là cái người lần trước cậu gọi ấy, bây giờ cậu ta có còn làm ở đó không."
Thương Khiết trợn mắt há hốc miệng nhìn Hà Lệ Chân: "Ôi trời cục cưng ơi, tới bây giờ cậu mới nhớ tới người ta sao? Cung phản xạ của cậu cũng lớn quá đấy."
Hà Lệ Chân biết là cô bạn đã hiểu lầm nhưng nhất thời cả hai tai cũng đỏ ửng lên.
"Không phải, không phải như cậu nghĩ đâu."
Thương Khiết mỉm cười ra vẻ biết tỏng: "Có sao đâu, nếu cậu muốn gặp thì mình bớt chút thời gian dẫn cậu tới đó."
Hà Lệ Chân lắc đầu nói: "Chuyện mình nói không phải chuyện cậu đang nghĩ đâu, Thương Khiết…" Cô ngước nhìn bạn, chậm rãi nói: "Cậu ta, là học trò của mình."
Thương Khiết còn chưa phản ứng kịp.
"Ai? Ai là học trò của cậu?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!