Chương 57: (Vô Đề)

Vạn Côn nhận được điện thoại của Hà Lệ Chân, hỏi cậu tối nay có qua

nhà cô ăn hay không, Vạn Côn nói có, Hà Lệ Chân bảo cậu tiện đường thì

mua đồ ăn luôn.

Tuy Hà Lệ Chân chỉ nói với cậu chuyện cơm tối, nhưng nói đi nói lại, Vạn Côn cũng biết là cô đang lo cho cậu.

Trước đây đôi khi cậu cảm thấy Hà Lệ Chân quá cẩn thận, nhưng hôm nay cậu lại thấy may mắn vì cô cẩn thận như thế. Bởi với tâm trạng của cậu lúc này, nếu Hà Lệ Chân ép hỏi, cậu không thể cam đoan mình sẽ nói những gì nữa.

Suốt buổi chiều hôm đó, Vạn Côn đều ngồi hút thuốc ven đường, ngã tư đường

ngựa xe như nước, Vạn Côn nhìn đến hoa mắt, đành nhắm mắt lại nghỉ ngơi.

Mặt trời khuất núi, Vạn Côn mua đồ ăn xong, mang theo một thân lạnh lẽo quay về nhà Hà Lệ Chân.

"Vào đi." Hà Lệ Chân mở cửa cho Vạn Côn vào phòng, đón lấy túi nilon trong tay cậu, nhìn nhìn: "Mua cái gì vậy?"

Vạn Côn há miệng muốn trả lời, nhưng lại không nhớ mình mua cái gì nữa, Hà

Lệ Chân ngẩng đầu nhìn cậu, cười nói: "Mua nhiều thịt như vậy, anh có ăn hết được không?"

Vạn Côn cười: "Không phải còn có em đó thôi."

"Em thì ăn được mấy chứ." Hà Lệ Chân xách túi bỏ lên bàn, gắp đồ ăn ra.

Vạn Côn đứng bên cạnh, nhìn cô.

Vẫn cứ nhìn cô.

Đêm nay, trong phòng vô cùng tĩnh lặng. Trước đây khi bọn họ nói chuyện,

lúc nào Vạn Côn cũng là người nói nhiều nhất, lúc nào cũng đùa giỡn, Hà

Lệ Chân chỉ hùa theo.

Nhưng hôm nay Vạn Côn lại trầm mặc.

Hà Lệ Chân nấu cơm xong, hai người ngồi vào bàn ăn, Hà Lệ Chân rót một ly nước đưa cho Vạn Côn.

Trên bàn cơm chỉ có tiếng bát đũa va chạm.

Hà Lệ Chân nuốt không nổi.

"Vạn Côn…"

"Ăn cơm đi."

Hà Lệ Chân bưng bát, cúi đầu không nói.

Vạn Côn nhìn cô một cái, cuối cùng cũng buông đũa.

"Cô …"

Hà Lệ Chân nhìn cậu, sợi tóc của cô vẫn buông dài mượt mà như trước, ánh

mắt cô vẫn dịu dàng như thế, Vạn Côn thấp giọng nói: "Có lẽ anh phải đi

xa một chuyến."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!