Chương 42: (Vô Đề)

Đại hội thể dục thể thao chính thức bắt đầu vào lúc chín giờ rưỡi,

trước đó một tiếng, sân thể dục đã chật kín người, trên khán đài mỗi lớp đều đầy băng rôn khẩu hiệu, xung quanh còn có cả bong bóng bay.

Đội ngũ các lớp tập hợp vào lúc chín giờ, giáo viên chủ nhiệm lớp phải đi

theo học sinh của mình, mấy thầy cô khác trong khoa thì tụ tập một chỗ,

ngồi trên khán đài cạnh bãi đất trống, phía trên có lắp mái che tạm

thời, kê sẵn ba dãy bàn ghế.

Hà Lệ Chân thu dọn đồ đạc xong, đi

xuống cổng trường chờ Bành Thiến. Buổi sáng Hà Lệ Chân đến sớm quá, cửa

còn chưa mở, bây giờ chín giờ cổng trường đã mở toang, cô đứng bên cạnh

một chùm bong bóng bay, vừa nhìn vừa đợi.

Chín giờ năm phút Bành Thiến mới đến, cô ấy mặc một bộ đồ thể thao, Hà Lệ Chân nhìn cô ấy, nói: "Hiếm khi ghê."

Bành Thiến thở dốc, hỏi: "Sao, cái gì hiếm khi?."

"Hiếm khi mang giày thể thao ấy."

"Ha ha." Bành Thiến và Hà Lệ Chân vừa cười đùa nói chuyện đi đến sân thể

dục. Bình luận viên đang thử mic, tiếng thì không có mà chỉ toàn nghe

thấy âm thanh rột roạt.

Trên sân từng đội bắt đầu chuẩn bị.

Hà Lệ Chân và Bành Thiến đặt túi lên chỗ ngồi, sau đó chạy tới đội ngũ của từng lớp, đợi đội mở đầu.

Mỗi lớp tham gia 30 người, trước đội hình là cô Nhâm. Bành Thiến vừa nhai

kẹo cao su vừa nhìn lên khán đài chỉ: "Này, mình thấy thầy Hồ rồi". Bành Thiến cười to: "Thầy Hồ mặc cái gì thế kia, như con châu chấu ấy".

Hà Lệ Chân cũng nhìn qua, Hồ Phi mặc một bộ đồ thể thao màu xanh lục, đúng là cực kì chói mắt.

Di động rung lên, Hà Lệ Chân lấy điện thoại từ trong túi quần ra, một tin nhắn mới, từ Vạn Côn.

(Nhìn gì thế?)

Hà Lệ Chân giật mình ngẩng đầu, liếc mắt tìm Vạn Côn. Vạn Côn không tham

gia diễu hành, cậu đứng trên khán đài, tựa lưng vào bức tường, trên

người vẫn là đồng phục học sinh, nhưng lại đứng cực kì thoải mái. Từ xa, cậu thoáng nghiêng đầu nhìn về phía bên này, Hà Lệ Chân dường như còn

có thể cảm nhận được nụ cười lưu manh trên mặt cậu.

"Sao thế?"

Hà Lệ Chân lập tức lấy lại tinh thần, Bành Thiến nghi ngờ nhìn cô, Hà Lệ Chân vội vàng nói: "Không có gì."

"Ngơ ngẩn cái gì thế?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!