Chương 37: (Vô Đề)

Con người của Vạn Côn, nói đơn giản thì cũng rất đơn giản, nhưng khi phức

tạp lên lại hoàn toàn khiến người ta không thể hiểu nổi.

Ai từng quen biết cậu ta đều không thể dùng một từ mà có thể hình dung

được, có người nói cậu ta là người tốt, có người nói cậu ta là thằng

khốn, có người mắng, có người yêu, cũng có người sợ cậu ta.

Bình thường trông cậu ta lười biếng, giống một kẻ ăn không được đủ no,

nhưng có những lúc đặc biệt, cậu ta lại khôn khéo như quỷ sứ.

Trần Lộ tìm Vạn Côn bàn tới chuyện này, là vì anh ta nhận ra được điều này.

Đương nhiên, anh ta chỉ là một nông dân văn hóa cấp hai, cũng không phải đi phân tích mà nói ra được nhiều điều như vậy, anh ta chỉ có cảm giác, cảm giác người như Vạn Côn, cậu ta không giống với những tên công nhân

chỉ thích đấu đá lẫn nhau.

Vạn Côn đương nhiên cũng có thể ra tay tàn nhẫn độc ác, nhưng cậu ta sẽ không làm bậy, từ lâu Trần Lộ đã cảm nhận được điều này.

Sau khi quyết định phải có được công việc của Nhất Kỳ, buổi chiều cùng

ngày, tổng cộng Vạn Côn đã cùng Trần Lộ bàn bạc đến sáu phương án, quá

trình thực hiện khác nhau nhưng kết cục chỉ nhằm xử lý Vương Lực Tài.

"M* nó, cậu…" Tới khi Trần Lộ nghe xong, tròng mắt cũng mở lớn hết cỡ: "Sao cậu có thể nghĩ ra chuyện độc địa như vậy."

Vừa lúc Vạn Côn và Trần Lộ đều đã làm hết phần việc của mình, hai người

ngồi chồm hổm hút thuốc, Vạn Côn nói: "Anh muốn làm quan minh chính đại

lấy cứng đối cứng với nó cũng được, tôi cũng không sao cả."

Trần Lộ nói: "Bọn chúng có nhiều người, chúng ta …" Vạn Côn liếc nhìn

anh ta, có lẽ anh ta định buộc miệng muốn nói chúng ta có ba người,

nhưng sau đó nhớ tới tầm vóc nhỏ thó của Dương Cương, cuối cùng sửa lời: "Hai người chúng ta, phải chuẩn bị làm sao. Nếu như không thành công mà để bị đuổi, công việc cũng không có mà làm nữa."

"Vậy thì làm đơn giản thôi." Vạn Côn nói: "Buổi tối đi theo nó, rồi ra tay trên đường luôn."

Trần Lộ lại nói: "Cũng được, khỏi phải để ý tới mấy cái khác."

"Nhưng tôi cũng phải nhắc nhở anh." Vạn Côn nói: "Muốn làm chuyện này,

tay chân anh phải nhanh nhẹn gọn gẽ, đừng để bị người ta bắt được, đến

lúc đó thì lại phiền phức."

Hai hàng lông mày Trần Lộ cau chặt lại, rít một hơi thuốc, mới nói: "Yên tâm." Nói chuyện như thế này dường như làm Trần Lộ trở nên kích động

hơn, cơ cổ căng ra, hô hắp cũng dồn dập, anh ta gảy tàn thuốc rơi xuống

đất, nói: "Lúc nào thì làm?"

Vạn Côn nói: "Tùy anh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!