Chương 34: (Vô Đề)

Qua giờ nghỉ trưa, lớp 12a6 sôi ùng ục như cái nồi lẩu, Ngô Nhạc Minh đăng

một loạt các hình ảnh trên trang cá nhân của mình, đặt tên là "Thằng

ngu", để công khai.

Chiều nay, Hà Lệ Chân dạy tiết đầu tiên, đang đi trong hành lang cô thấy hơi buồn ngủ, vừa ngáp một cái thì nghe thấy tiếng cãi vã ầm ĩ vọng ra

trong lớp học, khi bước vào cô nhìn thấy một nhóm học sinh tụ tập phái

cuối lớp, dường như chúng đang cãi nhau cái gì đó, ngay cả khi cô đã

bước vào lớp cũng không có ai để ý.

"CMM, mày nói bậy!"

Hà Lệ Chân nhìn thấy Lý Oánh đứng trên lối đi giữa lớp, trợn mắt cãi

nhau với Chu Hiểu Đan đang đứng đối diện. Chu Hiểu Đan ngồi ở bàn cuối

cùng, bên trái chính là chỗ ngồi của Ngô Nhạc Minh và Vạn Côn, thường

ngày cũng hay bị họ bắt nạt, vừa hay hôm nay lúc đang chơi điện thoại

lại nhìn thấy được mấy bức hình này, thích thú như bắt được vàng.

"Tao nói bậy?" Chu Hiểu Đan giơ điện thoại ra trước mặt Lý Oánh: "Tự coi đi, coi anh Côn mày đang làm gì đi, xì, ôi chao ghê quá, còn tưởng con

ông cháu cha gì, cười chết tao mất thôi, khác gì mấy đứa nhà quê lên

thành phố kiếm sống đâu."

"Mày đừng có quá đáng!" Lý Oánh không thèm nhìn lấy một cái, giơ tay

giật lấy điện thoại của Chu Hiểu Đan, di động của Chu Hiểu Đan suýt chút nữa là rơi xuống đất, sau khi chụp lại điện thoại bì quay sang cãi nhau với Lý Oánh.

"Mày vội vàng cái gì, đâu phải chụp mày, vội gì mà vội, mày đi mà tìm nó, hai đứa chúng bay dắt nhau về quê, đứa chăn trâu đứa nuôi tằm đi *, xứng đôi đấy."

* Nguyên văn: Nam canh nữ chức – Nam trồng trọt, nữ dệt vải

Lý Oánh tức giận mặt đỏ bừng: "Chỉ là một bức ảnh vô căn cứ không nhìn rõ mặt!"

"Vô căn cứ? Mắc công mày nghĩ ra câu này đó, mày không nhận ra nó? M*

mày, trước đây không phải mày viết thư tình còn nói dù hóa thành tro mày cũng nhận ra nó sao."

Mấy đứa con trai xung quanh đang cười, Lý Oánh nghiến răng nghiến lợi hét một tiếng, nhấc chân đạp Chu Hiểu Đan.

"Chu Hiểu Đan, tao*** tổ ch* mày…!"

Bình thường, Lý Oánh ở trong trường cũng không phải dạng vừa, là điển

hình của một đứa con gái du côn, tuy là một nữ sinh nhưng lá gan cũng

không vừa, chuyện xấu hổ ngày trước của mình lại bị nói toạc ra, trong

lúc nóng nãy giơ chân đạp một phát vào Chu Hiểu Đan còn đang ba hoa

chích chòe, hôm nay Lý Oánh mang một đôi giày sandal đế cứng, đạp này

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!