Con người là động vật quần cư sống bầy đàn nên luôn có một đặc điểm chính
là chia bè kéo cánh, dù ở bất cứ đâu, nếu có nhiều người cũng sẽ hình
thành một xã hội thu nhỏ.
Vạn Côn làm chưa được mấy ngày thì đã cảm nhận được điều này.
Thứ cậu ta được lĩnh hội đầu tiên đó là cơm.
Công trường nơi cậu ta làm việc quảng cáo là bao ăn, bao ở, trong đó hạng nhất là nói tới cơm ăn.
Cơm trưa và cơm tối công trường kí hợp đồng với một quán ăn giao cơm
phần, mỗi trưa mỗi người sẽ được phát một phần cơm, việc ở công trường
nặng nhọc, tốn sức nhiều, khẩu phần cũng coi như đầy đủ.
Nhưng chỉ có cơm đủ, đồ ăn thì rất ít.
Hơn nữa đây chưa phải chỗ hay ho nhất của tên chủ quán cơm này, mỗi ngày hắn ta không chỉ gia trên dưới trăm phần cơm hộp tới công trường, mà
còn mang tới đủ loại đồ ăn, phần nhiều là thịt, nhung những thứ này
không phải cho không, mà cần bỏ tiền ra mua.
Vì thế mỗi ngày công nhân ở đây ăn cơm, trước mặt là xe thức ăn của hắn
ta, mở toang trưng ra một loạt thức ăn, mùi vị thì chẳng cần nói, hầu
như những thứ này mỗi ngày đều có thể bán sạch nhẵn.
Như thế thì cũng chẳng có gì, cứ coi như người ta nhân cơ hội kiếm chác
chút đỉnh gọi là, nhưng có một ngày Dương Cương nói với Vạn Côn, mọi
chuyện vốn không phải chỉ có như thế.
"Thực ra những thứ đồ ăn đó vốn dĩ là của chúng ta."
Hôm đó trời cũng đã tối, Vạn Côn nằm sấp trên giường chuẩn bị ngủ, Dương Cương tới ngồi nói chuyện chút: "Bây giờ còn bắt người ta mua, con m*
nó."
Vạn Côn hỏi: "Là sao?"
"Tôi nói cho anh biết, chỗ giao cơm cho chúng ta là người của quản lí
Ngô, cơm của chúng ta bị bọn họ động tay động chân vào rồi."
Quản lí Ngô mà Dương Cương nói là Ngô Lập Quyền, cũng làm chủ thầu như
Trương Kiến Thiết. Trong kiểu công trường này ngoài hai người họ còn có
hai chủ thầu nhỏ khác nữa, Dương Cương nói với Vạn Côn, đa phần dân công đều kết bè với nhau, do một chủ thầu nhỏ mang, đi khắp nơi kếm sống,
thông thường người ngoài sẽ không chui vô nổi, nếu không phải công
trường này đang thật sự thiếu người thì những công nhân thời vụ như họ
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!