Đêm về, vết bẩn trên bảng hiệu ở cửa ra vào của Tú Quý dường như càng thêm rõ ràng hơn.
Vạn Côn đứng trước cửa, móc từ trong túi ra một điếu thuốc, ngồi xổm
trên bậc thang bên ngoài mà hút, sau khi hút hết một điếu, cậu ta mới
chậm rãi đứng lên, đẩy cửa bước vào trong.
Bên trong là thứ mãi mãi cũng không thay đổi, âm thanh hỗn tạp, tiếng
gào thét, còn cả tiếng cốc chén va chạm lanh lảnh. Vạn Côn chen chúc
thoát khỏi đám người ở đây, cậu thoáng nhìn về quầy bar bên cạnh sàn
nhảy, bước chân đột nhiên chững lại rồi chuyển hướng về bên đó.
Ngô Nhạc Minh mặc một bộ vest đồng phục đúng tiêu chuẩn, cổ áo banh
rộng, đang đứng lau ly cốc. Có lẽ đây là lần đâu tiên cậu ta mặc bộ đồng phục này, trước đó khi lần đầu tới đây, thấy nhân viên của Tú Quý mặc
đồ này cậu ta đã nói nhỏ với Vạn Côn là mình rất thích, bây giờ mặc vào
người rồi cảm thấy cả người rất hưng phấn.
Một tay cậu ta cầm ly, một tay cầm khăn, mắt híp say sưa lắc lư theo
tiếng nhạc đinh tai nhức óc, xem ra cái ly trong tay cũng sắp tuột tới
nơi rồi. Ánh đèn trên quầy bar rọi lên mặt cậu ta, tạo ra cảm giác mờ mờ ảo ảo, nhìn dáng điệu đứng lắc lư ở đó giống hệt một kẻ vừa cắn thuốc.
Vạn Côn bước lại ngồi vào một ghế trống, không gọi cậu ta mà vươn tay
lấy luôn một ly rượu từ trong quầy ra, tự rót một ly cho mình.
Không thể xem thường Ngô Nhạc Minh, mặc dù cậu ta vẫn đang nhắm mắt lắc
lư, nhưng tay vẫn rất thính, cảm giác được có người trộm rượu ngay trước mắt, thoáng một cái đã tỉnh táo lại.
"Ê…" Cậu ta vừa la lên thì nhìn thấy Vạn Côn đang ngồi trước mặt, nửa câu chưa nói cũng được kìm lại.
Vạn Côn nhấp một ngụm, lắc lư chén rượu trong tay.
Ngô Nhạc minh dựa lại gần: "Anh về rồi…!?"
Vạn Côn không buồn đáp lại câu hỏi thừa thải này, Ngô Nhạc Minh lại nói
thêm: "Anh đi tìm Vương Khải nhanh đi, hắn ta tìm anh lâu lắm rồi đấy,
hai tiếng trước còn tới hỏi em nữa."
Vạn Côn gật đầu: "Biết rồi."
Ngô Nhạc Minh tò mò hỏi: "Không ngờ lại thiếu người như vậy, em chưa từng thấy hắn ta quýnh quáng đến mức đó."
Vạn Côn liếc nhìn cậu ta: "Cậu muốn đi lấp chỗ à?"
"Không muốn." Ngô Nhạc Minh cầm cái ly lên lại bắt đầu nhún nhảy theo
điệu nhạc: "Phía sau chán lắm, chỉ có hát hò, làm bartender vẫn là oách
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!