Chương 25: (Vô Đề)

Vạn Côn từ từ ngẩng đầu lên, hơi thở đều đều, dường như không chút nào ảnh hưởng bởi lời Hồ Phi.

Hồ Phi nhìn bộ dạng của cậu ta như vậy thì rất chướng mắt, nhìn chỗ nào cũng thấy khó chịu: "Nói đi, rốt cuộc cậu muốn làm gì?"

Vạn Côn cười khẩy ra tiếng: "Muốn làm gì? Không phải làm theo lời ông nói sao."

"Bây giờ cậu đã không đi học nữa rồi, nếu không muốn học nữa thì nói

người lớn tới trường làm thủ tục thôi học ấy! Hồ Phi nói: "Đưa tôi cách

liên lạc với người nhà cậu, ngay bây giờ!"

Vạn Côn chớp mắt, cũng không thèm trả lời. Dường như ánh mắt cậu ta có

vô tình đảo qua Hà Lệ Chân, cũng lạnh lùng, cũng ác ý như vậy.

Hà Lệ Chân vẫn kiên định đứng bên cạnh Hồ Phi, cô biết, vẻ mặt mình hiện giờ cũng chẳng khá hơn Vạn Côn bao nhiêu.

Mặc kệ Hồ Phi mắng mỏ, trước sau Vạn Côn vẫn giữ vẻ khinh thường, Hồ Phi vừa uống rượu, cảm thấy rất chóng mặt, người đứng không vững. Hà Lệ

Chân để ý thấy Hồ Phi đưa tay vịn ra sau ót bước thụt lùi, bèn vội chạy

lại đỡ sau lưng anh ta: "Thầy Hồ, thầy không sao chứ."

Hồ Phi nhíu chặt mày, cảm thấy trời đất quay cuồng, Hà Lệ Chân đỡ sau

đầu anh ta, thấy hơi thở anh ta dồn dập, thầm nghĩ thôi rồi, thầy Hồ còn trẻ vậy chắc không có bệnh cao huyết áp chứ.

Cũng may Hồ Phi chỉ cảm thấy choáng váng một chút rồi không sao nữa, Hà

Lệ Chân nói: "Thầy Hồ, anh cảm thấy thế nào rồi, có cần gọi xe cấp cứu

không?"

Hồ Phi khua tay: "Không sao đâu, tôi đi toilet chút đây."

Hà Lệ Chân đỡ anh ta đi về phía nhà hàng: "Tôi đi với anh."

"Không cần, thật sự không có gì đâu."

Ngay khi họ quay vào thì gặp Lý Thường Gia vừa đi ra, Lý Thường Gia vốn

định đi tới chào hỏi Hà Lệ Chân thì thấy cô đang đỡ Hồ Phi, vội vã hỏi:

"Thầy Hồ sao thế?"

Hà Lệ Chân trả lời: "Anh ấy vừa tranh cãi với một học sinh, có lẽ đã tức giận quá."

Lý Thường Gia cũng đỡ phụ, nói với Hà Lệ Chân: "Tôi đưa anh ta đi toilet, cô cứ chờ ở đây nhé."

Hà Lệ Chân lo lắng nhìn theo họ, phía sau vang lên giọng nói trầm trầm.

"Cũng đâu phải không biết làm dáng đâu."

Tiếng bước chân tới gần, cô nghe thấy mùi rượu, còn có mùi mồ hôi chua

chua bốc ra trên người cậu ta, trông giống như cậu ta đã nhặt bộ quần áo bỏ đi nào đó bên vệ đường mặc vào, cô cảm thấy mình ghét cậu ta còn hơn cả trước đây.

Hà Lệ Chân quay lại nhìn Vạn Côn đứng cách chỗ cô chưa tới nửa thước, vẻ mỉa mai càng rõ ràng hơn trong ánh mắt. "Tên đó là ai thế, hôm nay cô

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!