Vạn Côn quay lại phòng trọ của mình, trong phòng Ngô Nhạc Minh tiếng động
vang lên ầm ầm, Vạn Côn đẩy cửa ra, có ba người đang chơi game trong
phòng. Ngô Nhạc Minh có một cái máy tính để bàn lỗi thời, máy đã rất cũ, màn hình hiển thị không được tốt, nhưng tính năng vẫn còn chấp nhận
được. Vạn Côn không thích chơi những thứ này, nhưng Ngô Nhạc Minh cảm
thấy rất hứng thú.
Một năm trước Vạn Côn có làm thêm trong quán internet, nên Ngô Nhạc Minh thường xuyên đến xài chùa, về sau Vạn Côn không chịu nổi việc Ngô Nhạc
Minh lèo nhèo lẳng nhẳng mãi bên tai, nên có lấy một số linh kiện không
còn xài nữa ở chỗ làm, lại bỏ tiền túi ra mua thêm một số đồ mới, sau đó tự ráp thành một cái máy cho cậu ta, Ngô Nhạc Minh lại cưa được cô em
hàng xóm, thế là được dùng wifi miễn phí.
Họ đang chơi trò The King of Fighters, trò này khi chơi phải dùng tay
game mới đúng, nhưng Ngô Nhạc Minh không có nên dùng bàn phím thay thế
mà vẫn chơi được như bình thường. Trong gian phòng chật hẹp, tính đi
tính lại thì cũng chỉ được chừng bảy tám thước vuông, ba cậu con trai
ngồi chụm lại ở phía trước, Vạn Côn bước vào phòng cũng không phát hiện
ra.
Vạn Côn cũng không buồn lên tiếng, lấy ra một điếu thuốc, đứng dựa tường nhìn cảnh ồn ào trong phòng.
Ngô Nhạc Minh chơi mãi chơi mãi, lại cảm thấy có gió lùa phía sau, cậu
ta xoay lại bắt gặp Vạn Côn đang đứng ở cửa, cánh cửa phía sau vẫn chưa
đóng.
"Cái đệch, anh về bao giờ." Ngô Nhạc Minh trợn tròn mắt: "Cứ như ma, im ru không lên tiếng gì cả."
Vạn Côn bước tới mấy bước hỏi: "Chơi cái gì vậy?"
"Không phải anh thấy rồi sao." Ngô Nhạc Minh quay đầu đi, tiếp tục chơi.
Chơi liên tục mấy ván, mấy người họ cảm thấy chơi đã rồi. Ngô Nhạc Minh
đứng lên đi ra phòng vệ sinh, lúc quay lại đóng cửa mới nói: "Chơi gì
nữa đây?"
Vạn Côn ngồi trên mép giường hút thuốc, Hàn Lâm ở bên cạnh duỗi người
nói: "Gì cũng được, còn tưởng hôm nay sẽ được chơi đủ thứ, em cũng đã
định bụng chơi suốt cả đêm, ai mà ngờ lại giải tán nhanh như vậy."
Ngô Nhạc Minh cười khùng khục: "Không phải chỉ mày nghĩ, mà ban đầu thật sự có lắm trò. Lý Oánh có nói trước với tao, cô ta định đi ăn sau đó đi hát, sau đó nữa thì đi chơi bi-a, có điều kế hoạch thay đổi nhanh quá." Cậu ta vừa nói, vừa huýt Vạn Côn, Vạn Côn nghiêng người nhưng cũng
không hé răng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!